Ứa nước mắt khi biết lý do cháu trai 12 tuổi đã đòi nghỉ học

| Tâm sự

Tôi gặng hỏi cháu trai tại sao lại đòi nghỉ học khi chỉ mới 12 tuổi. Thằng bé buồn bã gục đầu, lí nhí nói lý do mà tôi rơi nước mắt.

Vô tình đọc được bài viết "Vợ thường xuyên mặc váy, trang điểm rồi lang thang trong đêm khiến tôi bị mang tiếng", tôi lại rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến hoàn cảnh gia đình mình.

Chị tôi tinh thần không được tỉnh táo như người khác, hồi trước cũng từng điều trị ở bệnh viện tâm thần nhưng không đỡ. Sau đó, chị về nhà, bố mẹ tôi thay phiên trông nom. Có lẽ vì tình yêu thương và sự chăm sóc của bố mẹ quá chu đáo nên chị tôi dần sáng suốt hơn và có thể nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa giúp bố mẹ.

Cách đây 13 năm, chị đột ngột có bầu nhưng không biết ai là cha của đứa bé. Bố mẹ tôi khóc suốt vì thương con thương cháu. Cũng may cháu tôi sinh ra bình thường, lanh lợi như bao đứa trẻ khác nên cả nhà cũng được an ủi phần nào. Tôi lại thấy chị có con cũng tốt, sau này về già cũng có nơi nương tựa.

Hàng tháng, tôi đều gửi tiền về phụ bố mẹ nuôi dưỡng 2 mẹ con chị. Nhưng tôi cũng có gia đình riêng, cũng cần phải chi tiêu rất nhiều. Số tiền tôi gửi về không ổn định, tháng nào lương cao thì tôi gửi nhiều, không thì gửi ít lại. Mấy lần về thăm nhà, thấy bố mẹ và chị gái vẫn sống ổn định, tôi mừng thầm. Chỉ cần chị không phát bệnh, có thể thu mua phế liệu thì cũng có thể kiếm được tiền ăn qua ngày.

Tuần trước, tôi về thăm bố mẹ, sẵn tiện đem theo ít bộ đồ mới cho cháu trai. Cháu đang phụ ông bà cuốc đất ngoài vườn, tay chân lấm lem, mặt mày nhem nhuốc đến tội nghiệp. Dù đã 12 tuổi nhưng cháu tôi rất nhỏ con, có lẽ vì ăn uống thiếu chất.

Khi ăn cơm, cháu bỗng nói muốn nghỉ học. Cháu chỉ học hết lớp 6 thôi, không tiếp tục học lên các lớp khác nữa. Tôi kinh ngạc hỏi 6 năm nay, cháu luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, tại sao lại đòi nghỉ học? Thằng bé cúi đầu, buồn bã nói muốn nghỉ học để đi làm phụ hồ với mấy chú ở xóm, kiếm tiền nuôi mẹ và đỡ đần ông bà.

Mẹ tôi thở dài, kể chuyện bệnh tình của chị tôi lại trở nặng, đã không đi thu mua phế liệu được thì thôi, còn phải tốn rất nhiều tiền thuốc men. Ông bà cũng già rồi, làm sao có thể gồng gánh cả 2 mẹ con chị mãi.

Tôi rơi nước mắt, nhìn cháu trai đang cúi đầu buồn bã mà xót thắt lòng. Tôi nói cháu cứ tiếp tục học, tôi sẽ cố gắng kiếm việc làm thêm để có tiền gửi về lo cho chị gái, cũng như lo cho cháu đi học. Nhưng thằng bé lại bảo sợ chồng tôi biết lại buồn, lại ghét mẹ con cháu vì đã làm tôi vất vả. Tôi gõ đầu cháu, nói thằng bé hàm hồ quá, chồng tôi rất thương 2 mẹ con chứ chưa bao giờ ghét bỏ cả. Cháu càng hiểu chuyện, tôi càng đau lòng.

Mấy hôm nay, tôi phải nhận việc làm thêm để có tiền gửi về lo thuốc thang cho chị gái. Nhưng tôi không biết mình có thể gồng gánh được bao lâu nữa? Tôi chỉ sợ nếu mình đổ bệnh, ai sẽ gánh cả gia đình và lo cho cháu mình đây?

Bình luận (0)
Ý kiến của bạn

Cùng chuyên mục

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.