Hà Nội
23°C / 22-25°C

Vợ ghen với người cũ khiến tôi mệt mỏi

Chủ nhật, 07:33 01/01/2023 | Tâm sự

Vợ kiểm soát tôi quá mức sau khi biết tôi gặp mặt vợ cũ và con gái riêng.

Tôi là nam, 41 tuổi, hiện làm chủ công ty xây dựng ngay tại quê nhà. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở Dầu Tiếng. Tôi là con cả, dưới tôi có một em trai nhỏ hơn tôi hai tuổi và hai đứa em gái út nay đã hơn 30 tuổi. Bố mẹ tôi nay đều ngoài 60 tuổi.

Khi lớn, tôi đậu được đại học trên Sài Gòn. Đến đầu năm thứ ba đại học, tôi gặp tình đầu cũng là vợ cũ của tôi sau này. Vợ cũ lớn hơn tôi một tuổi, sống ở Dĩ An, là con cả trong gia đình nghèo có mẹ làm giáo viên, bố mất sớm, có một em gái đầu và hai em trai út. Cô ấy học chung trường với tôi, từng là thủ khoa. Học xong bốn năm Đại học, chúng tôi về ra mắt hai bên gia đình. Chuyện tình hai đứa bị phản đối vì cả hai đều lớn lên trong gia đình nghèo khó. Nhưng chúng tôi cương quyết cưới và một thời gian sau được chấp thuận. Tôi ở rể để nhà vợ tiện chăm cô ấy sinh nở, ở cữ. Năm 2003, chúng tôi có con gái đầu lòng - bé Loan.

Những ngày tháng sống bên nhà vợ là những chuỗi ngày địa ngục đối với tôi. Mẹ vợ cũ thường xuyên móc mỉa, xét nét, nói những lời lẽ khinh thường tôi vì điều kiện kinh tế của tôi hồi đó không bằng vợ. Mấy đứa em của cô ấy cũng hùa theo bà mà coi khinh tôi. May mắn, vợ cũ tôi giữ vững lập trường, luôn đứng về phía tôi, an ủi, động viên tôi rất nhiều.

Tôi cố gắng đưa hết tiền làm ra cho vợ, đỡ đần việc nhà cửa nhưng nhà vợ không nhìn nhận. Khi mẹ tôi ở dưới quê bị tai nạn giao thông phải nằm viện, tôi xin phép mẹ vợ dẫn vợ con về quê để chăm sóc cho mẹ. Nhưng khi đó bà chửi tôi, xúc phạm mẹ tôi, không cho vợ tôi bế con cùng tôi về quê.

Không thể chịu đựng được sự quá quắt của bà, tôi cãi nhau với bà rồi về quê một mình. Tôi xin việc mới, vừa làm vừa tất bật chăm mẹ ở viện, phụ bố dọn dẹp nhà cửa, đi đón các em đi học. Cho tới khi vợ cũ bế con về nhà tôi, tôi bớt khổ. Nhưng bà nội tôi hồi ấy không thích vợ cũ của tôi, thường xuyên móc mỉa, bắt bẻ vợ tôi, hay chê cô ấy trước mặt tôi.

Đến năm 2004, tôi và vợ cũ ly hôn. Cô ấy là người làm đơn với lý do muốn giải thoát cho tôi vì thấy tôi chịu đủ áp lực từ hai bên gia đình, cũng vì sự bình yên của cháu Loan sau này, không muốn cháu phải chứng kiến cảnh bố mẹ không hạnh phúc. Khi cô ấy đâm đơn, tôi sốc, rất đau khổ và khóc lóc cầu xin cô ấy rất nhiều. Nhưng sau mọi sự cố gắng của tôi, vợ vẫn muốn chia tay. Vì vậy tôi buộc phải thuận tình ly hôn.

Tôi lên Sài Gòn gây dựng sự nghiệp. Tôi xin làm nhân viên cho một siêu thị. Nhưng lương siêu thị rất thấp, tôi phải thắt lưng buộc bụng mọi chi tiêu. Cứ nửa năm, tôi mới có thể gom góp đủ tiền cấp dưỡng gửi cho con. Một dạo, vì quá áp lực về công việc, tiền bạc và nỗi đau ly hôn vẫn chưa vơi đi, tôi từng mua dây thừng về phòng trọ để treo cổ tự tử. Nhưng may mắn, em trai đã cứu tôi và nói những lời khiến tôi có thêm động lực sống tiếp.

Sau lần tự tử hụt, tôi cố gắng đi làm, học thêm bên ngoài về chuyên môn, ngoại ngữ. Sau đó, tôi đi làm thuê trong các công ty xây dựng đúng với chuyên ngành tôi học thời đại học. Tôi dần thăng tiến trong công việc, mở được công ty. Trong quá trình gây dựng sự nghiệp, tôi gặp và yêu vợ hiện tại của mình. Nhà em gần nhà tôi, bố mẹ làm viên chức, gia cảnh ở mức đủ sống. Nhan sắc em bình thường chứ không đẹp nổi bật như vợ cũ của tôi. Em tốt nghiệp một trường cao đẳng ở Bình Dương, làm nhân viên văn phòng cho một công ty nhỏ tại Dầu Tiếng. Tính em hiền lành, thật thà, sống tình cảm. Chúng tôi quen nhau 1, 5 năm rồi tiến tới hôn nhân dưới sự chấp thuận của hai bên gia đình. Năm 2015, chúng tôi đón con gái tên Mai.

Sau một năm có con, công ty của tôi bắt đầu làm ăn khấm khá. Tôi có vài chục tỷ đồng, đa phần là các bất động sản. Tôi cũng có riêng cho mình ba chiếc xe hơi hạng sang gồm một chiếc Mercedes, một chiếc Ford Ranger và một chiếc Audi đã sang tên cho em trai vì em sát cánh với tôi trong quá trình gây dựng sự nghiệp. Mỗi tháng, tôi đưa vợ 10 triệu đồng để lo sinh hoạt và nuôi con. Tôi cấp dưỡng cho cháu Loan khoảng 20 triệu đồng mỗi nửa năm một lần cho đến năm ngoái thì ngưng vì cháu đủ 18 tuổi.

Nhưng tôi và vợ hiện tại không sống chung với nhau từ khi có con đầu. Chúng tôi thoả thuận với nhau là tôi sống ở nhà riêng kết hợp công ty, còn vợ sống ở nhà ngoại vì tôi không thích ở rể và vợ không muốn xa bố mẹ. Buổi sáng tôi đi làm, chiều tối tôi đến nhà ngoại ăn cơm chung, đón hai mẹ con đi chơi đây đó. Mỗi dịp Tết, hai vợ chồng bế con về thăm nhà nội vào mùng một. Dịp đó, chúng tôi cũng thường xuyên chạm mặt vợ cũ của tôi vì cô chở con về nội chơi và một dịp nghỉ hè của cháu. Về phía vợ tôi, cô ấy thương bé Loan, dẫn cháu ra ngoài đầu ngõ ăn chè dịp Tết, hay điện thoại hỏi thăm cháu hoặc hỏi thăm thông qua tôi.

Mùng một Tết của hai năm trước, vợ chồng tôi cùng con về nội như mọi khi. Mẹ tôi bỗng bắt bẻ, chửi bới vợ tôi không mua quà về biếu cho nhà chồng mà đi tay không. Bà mắng vợ tôi về nhà chồng mà mặt lầm lì, còn nói thêm lần nào vợ tôi về cũng chỉ biết ngồi không trước mặt những người họ hàng tới chơi. Tất cả khiến vợ tôi ôm con khóc nức nở.

Kể từ năm đó tới giờ, tôi luôn về nhà nội một mình dù là ngày Tết hay ngày thường vì vợ nói cô ấy không được nhà tôi đón nhận. Cô ấy ăn Tết bên nhà ngoại cho tới bây giờ, đưa 100.000-200.000 đồng cho tôi để lì xì cháu Loan. Nhưng lạ là hai năm nay, vợ cũ không về thăm nhà tôi, thay vào đó là cháu Loan tự bắt taxi về nhà nội. Cháu thay mẹ biếu quà cáp cho ông bà nội. Khi tôi hỏi, con nói mẹ bận việc làm ăn không thể về được.

Năm nay, tôi và vợ có thêm đứa con thứ hai nhưng bé là con gái nên tôi có chút buồn. Bởi vì tôi muốn có con trai tiếp quản công ty. Mặt khác, bố mẹ tôi rỉ tai tôi đứa con thứ hai chưa chắc là của tôi vì hai vợ chồng tôi không sống chung từ lâu. Nhưng tôi cố gắng phớt lờ những lời suy đoán đó, nói với bố mẹ rằng tôi sẽ xét nghiệm ADN, vẫn quan tâm vợ và hai con như trước đây.

Tháng 6 năm nay, tôi điện cho vợ cũ, hỏi thăm về cuộc sống của hai mẹ con. Vợ cũ tôi hiện là chủ một công ty may mặc ở Thủ Đức. Cô ấy kể sau khi ly hôn với tôi, cô ấy làm thuê cho các công ty dệt may. Tới khi Loan học lớp 5, vợ cũ trúng 5 tờ vé số độc đắc và làm ăn để có được ngày hôm nay.

Hai mẹ con đã dọn lên Thủ Đức sống vài năm nay, không còn ở chung với nhà ngoại ở Dĩ An. Tôi tới thăm và thấy nhà của hai mẹ con là một biệt thự nằm trong một khu nhà giàu, rộng rãi hơn nhà tôi. Vợ cũ và con gái niềm nở dẫn tôi đi tham quan nhà. Trong nhà có rất nhiều phòng, đều trang bị những đồ hiện đại, đầy đủ tiện nghi. Nhà có hai giúp việc, xe hơi có bốn chiếc.

Từ đấy tôi luôn chịu khó lên Thủ Đức thăm hai mẹ con vợ cũ. Tôi thường đến vào ngày thứ 6, chủ nhật. Tôi giấu điều này với bố mẹ, các em của tôi vì sợ họ nói cho vợ tôi biết. Mỗi lần đến thăm, tôi hay phụ giúp hai mẹ con nấu ăn dù đã có giúp việc, ăn cơm với hai mẹ con như gia đình. Tôi cũng cùng họ lên Sài Gòn đi ăn nhà hàng, đi cà phê, chùa hoặc đi mua sắm ở các trung tâm thương mại. Có lần tôi đưa họ tới trường đại học mà ngày xưa chúng tôi học chung để nhớ lại những kỉ niệm xưa. Tôi làm vậy vì muốn cháu Loan có được khoảng thời gian trọn vẹn bên bố mẹ.

Vợ cũ tỏ vẻ dễ gần với tôi như ngày xưa nhưng giữa chúng tôi có một khoảng cách lớn. Chúng tôi xưng hô với nhau bằng tên thay vì anh em như hồi xưa vì cô ấy muốn như vậy. Mỗi lần chúng tôi đi ăn hay đi mua sắm, phần ai người nấy trả, xe ai người ấy đi hoặc ba người sẽ đi chung xe của một trong hai bên, có khi là đi chung xe của cháu Loan. Đây là ý muốn của vợ cũ vì cô ấy muốn cùng tôi làm bạn để cho cháu Loan được trọn vẹn hơn, tôi tôn trọng ý kiến của cô ấy. Tôi và vợ cũ thường xuyên tâm sự với nhau như những người bạn thân. Một lần vợ cũ nói với tôi sẽ cho Loan đi du học Australia sau khi cháu học xong Đại học. Cô ấy nói rất tự hào về Loan vì cháu lớn lên xinh xắn, lanh lợi, học giỏi, biết phụ mẹ việc công ty. Tôi nghe vậy cũng cảm thấy rất vui cho hai mẹ con.

Nhưng sau ba tháng, vợ tôi biết chuyện tôi tìm đến hai mẹ con vợ cũ. Em biết do vợ cũ gọi điện thoại mắng vốn em. Em đã trách móc, chửi bới tôi và cấm tôi tới thăm hai mẹ con bé Loan. Vì vậy, tôi đã giải thích cho vợ hiểu là tôi muốn bù đắp cho cháu Loan nhưng điều này không có tác dụng. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau, xích mích từ chuyện vợ cũ đến tiền bạc, con cái. Nói thêm nữa là thời gian qua tôi luôn bù đắp cho cháu Loan nhưng tôi vẫn làm tròn trách nhiệm, quan tâm tới vợ con hiện tại của tôi.

Và suốt thời gian qua, tôi cũng không gọi được điện cho vợ cũ. Tôi chỉ gọi điện được cho Loan để hỏi han. Một ngày nọ, cháu nói ra hết mọi chuyện cho tôi nghe, rằng mẹ cháu đã có chồng mới nhưng cố tình giấu tôi. Anh ta quen cô ấy khi cô mở công ty làm ăn chưa được bao lâu, hơn vợ cũ tôi 5 tuổi, làm chủ một công ty hoá chất ở Sài Gòn, vợ mất sớm, có một con gái và một con trai lớn hơn cháu vài tuổi. Tết năm sau, hai người sẽ chính thức làm đám cưới và hai mẹ con dọn lên Sài Gòn ở chung với gia đình mới. Còn căn biệt thự ở Thủ Đức sẽ để lại cho cậu ruột của cháu ở.

Mọi chuyện khiến tôi sốc nhưng chuyện đằng sau còn khiến tôi bất ngờ hơn. Cháu nói bố dượng cũng biết chuyện tôi qua lại với mẹ cháu nhưng ông vẫn giả vờ làm ngơ, bảo mẹ cháu cố gắng qua lại với tôi để có bằng chứng gửi cho vợ tôi biết. Cháu nói mẹ cháu không ưa gì tôi. Cô ấy tươi cười trước mặt nhưng sau lưng nói xấu tôi không ra gì với bạn bè, hàng xóm và cả chồng mới. Cô ấy chê trách tôi vô trách nhiệm, đối xử tệ bạc với hai mẹ con, bỏ cô ấy vì nghèo, còn trách tôi không thèm xuống ngoại để thăm hỏi. Lúc cô ấy giàu thì tôi tìm cách đào mỏ, bắt quàng làm họ. Vợ cũ còn bịa đặt tôi giàu có, thành công được như ngày hôm nay là nhờ lên Sài Gòn làm trai bao, đào mỏ, lừa lọc mấy người phụ nữ giàu chứ không có tài năng gì. Nghe được những lời nói đó, tôi đứng hình không biết nói gì.

Bé Loan còn cảnh báo tôi có lần cháu vô tình nghe được bố dượng và mẹ cháu lên kế hoạch thuê người hại tôi với vợ con, cho người viết báo nói xấu tôi, "bóc phốt" tôi lên mạng xã hội. Tất cả để tôi không ngóc đầu lên được nếu như tôi còn lên thăm hai mẹ con thêm một lần nào nữa. Cháu khuyên tôi đừng nên lên thăm cháu, nếu có việc, cháu sẽ sắp xếp tự lái xe về nhà nội để gặp tôi và hai bố con có thể đi ăn, đi chơi riêng.

Sau cuộc nói chuyện đó, tôi quyết định không lên Thủ Đức thăm hai mẹ con thêm lần nào nữa cho tới bây giờ, vì tôi tôn trọng ý kiến của con và không muốn làm phiền vợ cũ. Tôi cũng mong cô ấy sẽ hạnh phúc bên người chồng mới của cô ấy.

Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện ấy, tôi đã cố gắng kể hết sự thật cho con nghe về những lời nói xấu về tôi bấy lâu. Tôi cho con biết nhà ngoại cháu đối xử với tôi ra sao nhưng bên cạnh đó tôi nói không muốn con ghét nhà ngoại, thậm chí hãy yêu thương nhà ngoại nhiều hơn. Bởi vì họ tệ với tôi chứ không phải là với cháu.

Về phía vợ tôi, cô ấy đang gây áp lực cho tôi khi liên tục kiểm soát chồng. Vợ luôn điện thoại, gọi điện video để biết tôi đi đâu làm gì. Nếu cô ấy không gọi được cho tôi, cô ấy sẽ gọi cho các em trai tôi, các nhân viên của tôi hoặc lên hẳn công ty để kiểm tra. Cô ấy hay chửi bới, trách móc, sỉ nhục tôi, hay đem việc tôi qua lại với vợ cũ để nói tôi hèn hạ. Vợ nghĩ tôi tới với vợ cũ vì tiền mặc kệ tôi luôn cố gắng quan tâm em với con nhiều hơn. Chưa kể em còn bắt tôi phải cho em vài chục triệu đồng để chi tiêu mỗi tháng nếu không sẽ đem chuyện tôi lợi dụng vợ cũ nói cho thiên hạ nghe để tôi không làm ăn được với ai. Vợ còn đòi chia tài sản nếu tôi có ý định ly hôn. Vợ còn hay tát tôi, đánh tôi bằng chổi quét sân mỗi lần cãi nhau. Điều ác hơn nữa là vợ tiêm nhiễm vào đầu bé Mai những suy nghĩ xấu xa, khiến con ghét bỏ tôi ra mặt. Mỗi lần tôi mua quà cho con, con đều ném đi hoặc ném vô người tôi khiến tôi rất buồn.

Tháng trước, vợ tôi đã dùng cục gạch xây nhà đánh vào đầu tôi tới chảy máu do mâu thuẫn tiền bạc. May mắn, tôi được cấp cứu kịp thời và ra viện sau một tuần. Trong thời gian đó, mẹ và mấy em của tôi thay phiên nhau lên chăm tôi, cháu Loan và vài người họ hàng điện thoại hỏi thăm tôi. Bây giờ tôi quá mệt mỏi với vợ vì tính cách ghen tuông, kiểm soát quá mức của em.

Tôi phải làm sao đây? Tôi có nên ly hôn vợ rồi cho ba mẹ con một phần tài sản? Hay tôi nên tiếp tục chịu đựng vợ để an ổn làm ăn, không phải chia chác tài sản, không bị mang tiếng phụ bạc vợ con? Nếu ly hôn, tôi sẽ phải đối mặt vấn đề khác. Đó là tôi có hai căn nhà nhỏ trên Sài Gòn và một căn nhà ở Bình Dương đã mua cách đây vài năm, là một phần nhỏ trong khối tài sản của tôi. Tôi quyết định lấy đó làm tài sản thừa kế cho cháu Loan. Tôi từng hỏi ý vợ cũ về vấn đề này nhưng cô ấy chỉ nói là hãy gặp con mà nói chuyện chứ cô ấy không liên quan gì cả, liệu tôi có nên nói cho cháu Loan biết hay không? Mong mọi người cho tôi lời khuyên!

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.

Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.

Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng

Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.

Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn

Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn

Tâm sự - 1 ngày trước

Một chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.

Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt

Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.

Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán

Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...

Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan

Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.

Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên

Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.

Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm

Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.

Top