Vợ làm sếp có xe đưa đón nhưng không chịu mua ô tô cho tôi
Vợ tôi là sếp, được tài xế đưa rước, trong khi chồng đi làm bằng xe máy cà tàng, ai nhìn cũng dị nghị, vậy mà nói thế nào cô ấy cũng không chịu mua ô tô cho tôi.
Nói một cách chân thực, trong đại gia đình này, người khiến tôi nở mày nở mặt nhất là vợ, mà người khiến tôi bực bội, ức chế cũng chính là cô ấy.
Chúng tôi quen nhau từ hồi học đại học, đi lên từ 2 bàn tay trắng. Sau 12 năm bên nhau, vợ chồng cùng dành dụm, tiết kiệm cũng mua được căn nhà Hà Nội.
Vợ tôi là người rất có năng lực và luôn cầu tiến. Ngày mới vào công ty, cô ấy chỉ là chân văn thư, công việc không nhiều và không quan trọng. Thời gian đó vợ tôi khá rảnh nên cô ấy tập trung học thêm các chứng chỉ, học hỏi kinh nghiệm của các anh chị lớn tuổi ở công ty, xây dựng các mối quan hệ trong công việc.
Sau 2 năm, nhận thấy sự cố gắng và năng lực của cô ấy, sếp đã điều chuyển vợ tôi sang phòng kinh doanh. Ngay khi bắt tay vào công việc mới, cô ấy đã chứng tỏ khả năng của mình bằng việc mang về các hợp đồng lớn cho công ty, luôn là nhân viên dẫn đầu về doanh số trong phòng.
Công việc của vợ mang lại thu nhập tốt, đôi lúc tôi cũng chạnh lòng so sánh với mức lương ba cọc ba đồng của mình. Nhưng nghĩ lại, mỗi người có một thế mạnh. Có lẽ kiếm tiền không phải thế mạnh của tôi, nên dần dần tôi thấy hài lòng với đồng lương 10 triệu đồng mỗi tháng của mình.
Vợ làm sếp có xe đưa đón nhưng không chịu mua ô tô cho tôi. (Ảnh minh họa được tạo bởi AI)
Cứ thế bao năm nay, công việc lẫn mức lương của tôi vẫn không thay đổi; nhưng được cái mọi thứ đều ổn định, tôi không lo bị ai đuổi việc trong thời kỳ kinh tế khó khăn này. Còn vợ tôi, nhờ những nỗ lực và đóng góp cho công ty, cô ấy mới được đề bạt lên giám đốc kinh doanh được khoảng 1 năm nay. Những xích mích trong gia đình tôi từ đó cũng bắt đầu nảy sinh.
Từ khi lên giám đốc, vợ tôi hàng ngày có ô tô đưa đón. Mỗi sáng ra, cô ấy quần áo là lượt bước lên xe sang, còn tôi nhảy lên chiếc xe máy cà tàng mua từ hồi lấy vợ phóng đến cơ quan. Ban đầu tôi không mảy may nghĩ gì, nhưng sau đó hàng xóm bắt đầu để ý và có ý kiến. Có ông anh bên cạnh còn vỗ vào vai tôi nói: " Vợ giàu thế thì mua cái ô tô mà đi, nắng mưa thế này ra đường nó khổ ra".
Ở nhà đã thế, đến cơ quan mọi người còn nói ra nói vào nhiều hơn. Ai cũng bảo rằng với điều kiện kinh tế của gia đình tôi bây giờ, nhà không có cái ô tô là quá lạc hậu. Tôi về nói lại chuyện này với vợ, cô ấy cười bảo: "Cơ quan cách nhà có hơn 2km, anh mua ô tô làm gì, vừa tốn kém vừa phải lo thêm chỗ để xe".
Nghe cô ấy nói tôi thực sự bực mình, mua ô tô đâu chỉ là để đi làm, mà đây còn là câu chuyện mặt mũi. Là người đàn ông, tôi hay bất kỳ ai khác đều không muốn mọi người nghĩ mình kém so với vợ. Vợ ngày ngày có xe hơi đưa rước, chồng đi xe máy cà tàng trông cứ hèn hèn thế nào.
Vợ tôi thông minh tinh tế, sao lại không chịu hiểu một điều đơn giản như vậy chứ! Và với mức lương cả trăm triệu đồng của cô ấy, mua xe hơi cho chồng có gì khó đâu mà sao mỗi lần nói tới ô tô là cô ấy giãy nảy lên, nói tôi không thực tế.
Có lần cáu quá, tôi nói thẳng rằng tôi đi xe máy "ghẻ" toàn bị người ta cười nhạo, vợ liền đề nghị tôi đổi xe máy mới. "Chiếc xe này quả thật là cũ quá rồi, mỗi lần hỏng hóc lại phải sửa", nói rồi cô ấy đưa cho tôi một xấp tiền vào bảo: "Anh bán xe cũ rồi kiếm cái xe máy nào tầm trăm triệu mà đi".
Càng ngày tôi càng thấy quan điểm của hai vợ chồng lệch nhau. Tôi giận vợ nên cũng không thèm mua xe máy mới. Tôi trả thù cô ấy bằng cách đi ra khỏi nhà từ sáng sớm, uống bia đàn đúm với đám bạn tới đêm mới về. Nhiều hôm, tôi cố tình đội mưa cho ướt hết người để vợ thấy tôi phải khổ thế nào khi không có ô tô. Vợ tôi có vẻ cũng rất bực mình nhưng xem ra không hề thay đổi quan điểm.
Tình trạng này kéo dài vài tháng nay, vợ chồng tôi lúc nào cũng căng như dây đàn. Dù không muốn gây căng thẳng nhưng tôi thấy yêu cầu mua ô tô của mình không hề là quá đáng. Xin độc giả mách giùm tôi cách thuyết phục để vợ tôi bỏ cái tính hà tiện đó đi, bỏ chút tiền ra mua cái ô tô cho gia đình được vui vẻ.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.
Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Đến khi lập gia đình và có con, anh mới thực sự hiểu nỗi lòng của cha từ đó thay đổi hoàn toàn thái độ.
Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng
Tâm sự - 1 ngày trướcĐúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.