Vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chị và mẹ chồng, tôi nổi điên xông vào phòng đập phá

| Tâm sự

GiadinhNet - Khi đi ngang qua phòng mẹ chồng và vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ với chị chồng, tôi giận run người rồi xông thẳng vào bên trong, đập phá cả căn phòng.

Tôi là một cô gái quê, chưa bao giờ bước chân ra khỏi “lũy tre làng” bao giờ. Anh là chàng trai đến từ thành phố sầm uất, tới quê tôi làm việc. Tôi và anh quen nhau ở chỗ làm, sau vài lần chạm mặt, anh bắt đầu theo đuổi tôi.

Tuy nhiên, tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em, điều kiện kinh tế khó khăn. Trong khi đó, gia đình anh rất giàu có, bố anh là chủ một công ty, mẹ anh cũng có cửa hàng của riêng mình. Cảm thấy hai bên gia đình không môn đăng hộ đối nên tôi luôn từ chối lời tỏ tình của anh.

Dù vậy, anh vẫn luôn kiên trì theo đuổi tôi và rồi tôi cũng xiêu lòng. Sau hơn một năm hẹn hò, chúng tôi tổ chức đám cưới.

Sau khi kết hôn, chúng tôi sống chung với bố mẹ chồng, nhưng mối quan hệ mẹ chồng- nàng dâu luôn khiến tôi thấy đau đầu. Tôi luôn cố gắng lấy lòng mẹ chồng, chỉ cần bà yêu cầu gì là tôi sẽ làm ngay, nhưng dù tôi có tốt với bà thế nào thì bà vẫn nhìn tôi bằng “nửa con mắt”. Nhưng thật may, chồng luôn bênh vực và động viên tôi.

Vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chị và mẹ chồng, tôi nổi điên xông vào phòng đập phá - Ảnh 1.

Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt, nhưng cũng may chồng rất thương tôi. (Ảnh minh họa)

Cách đây một thời gian, mẹ chồng nói với tôi rằng chị gái của chồng tôi sắp về nhà ngoại ở cữ, bà kêu tôi dọn dẹp phòng ốc và dặn tôi phải chăm sóc tốt cho chị ấy. Vì chị lấy chồng xa, tôi không có dịp được tiếp xúc nhiều với chị, nên tôi cũng muốn tranh thủ thời gian chị về nhà ngoại ở cữ để chị em được gần gũi, hiểu nhau nhiều hơn, cũng như cải thiện mối quan hệ giữa tôi và mẹ chồng.

Thế nhưng, bà chị chồng này tính khí thực sự quá giống mẹ chồng tôi. Chị không chỉ đối xử với tôi như bảo mẫu mà còn luôn coi thường xuất thân của tôi, chê tôi là đứa quê mùa.

Biết vậy nhưng tôi vẫn âm thầm chịu đựng, tận tâm chăm sóc chị những ngày “nằm ổ”. Đến ngày thứ 5 sau khi chị về nhà, tôi bị đau bụng không dậy được nên tôi nói với mẹ chồng rằng tôi không khỏe, nhờ bà chăm sóc chị. Nghe tôi nói vậy, mẹ chồng không vui không ra mặt.

Cả ngày hôm đó, vì đau bụng quá nên tôi chỉ nằm trong phòng. Đến giờ ăn cơm, chẳng ai gọi tôi lấy một lời, chồng tôi thì đi công tác khiến tôi rất tủi thân.

Vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chị và mẹ chồng, tôi nổi điên xông vào phòng đập phá - Ảnh 2.

Khi nghe tôi nói mệt, không thể chăm chị chồng được, mẹ chồng tôi khó chịu ra mặt. (Ảnh minh họa)

Vào ban đêm, khi cơn đau dịu đi một chút, tôi chỉ đành đi xuống nhà bếp kiếm gì đó để ăn. Nhưng khi đi ngang qua phòng mẹ chồng, tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ và chị.

- Nhà này vô phúc mới rước được cô con dâu như vậy. Chị chồng mới sinh xong mà chẳng giúp được gì. Chị mới về được vài ngày mà nó đã giả vờ ốm, trốn trong phòng rồi.

- Sáng hôm qua con nhờ nó rót cho con ly nước mà nó cứ mặt nặng mày nhẹ, làm miễn cưỡng lắm. Ngay từ đầu con đã không muốn em lấy con bé đó rồi.

Nghe đến đây, tôi tức run run, đẩy cửa đi vào, hét lớn:

- Từ khi về làm dâu cái nhà này, việc lớn nhỏ gì cũng đến tay tôi, nhưng dù tôi có làm gì thì các người cũng coi thường tôi vì nhà tôi nghèo khó. Chị về đây ở cữ tôi chăm chị từ miếng ăn giấc ngủ, nửa đêm cũng ngồi trông cháu cho chị ngủ tôi đã kêu than tiếng nào chưa?

Chị đã phải giặt tã cho con chị lần nào chưa, phải pha sữa, vứt bỉm bẩn của con chị lúc nào chưa? Chị không biết nói cảm ơn tôi thì thôi đi, đằng này hai người lại ngồi đây nói ra những lời lẽ khó nghe đó. Để nay xem ai còn bắt nạt được tôi nữa nào.

Vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa chị và mẹ chồng, tôi nổi điên xông vào phòng đập phá - Ảnh 3.

Cuộc nói chuyện giữa chị và mẹ chồng khiến tôi giận run người. (Ảnh minh họa)

Nói xong, tôi lấy cái ghế bên cạnh đập mạnh xuống đất dọa mẹ và chị chồng sợ xanh mặt, không dám động dậy. Sau khi đập phá cả căn phòng xong, tôi chạy ra ngoài nhà. Bước đi trong vô định, tôi vô cùng đau đớn, tủi khổ và lo sợ cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi sắp kết thúc.

Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi của chồng. Tôi tưởng anh sẽ mắng tôi, nhưng anh lại nhẹ nhàng nói:

- Vợ ơi, em về đi. Anh biết không phải lỗi của em. Anh biết là do mẹ và chị quá đáng.

Sau lần đó, mẹ và chị chồng cũng không dám coi tôi như bảo mẫu nữa, nhưng vợ chồng tôi vẫn quyết định dọn ra ngoài sống.

HÀ PHƯƠNG
Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.