Vừa đòi ly hôn với chồng đại gia, chị gái liền bị mẹ tôi tát cháy má
"Con sẽ ly hôn với anh Khánh..." - Chưa kịp nói dứt câu, chị gái đã bị mẹ tôi lao đến giáng cho 1 cái tát bỏng rát.
Chị gái tôi lấy chồng được 3 năm rồi. Chồng chị là con trai bạn thân của mẹ tôi. 2 bà chơi với nhau rồi tự mai mối, sắp đặt cuộc hôn nhân này.
Mới đầu, chị tôi không chịu đâu. Vì chị ấy có người thương rồi. Nhưng mà mẹ bắt chị phải lấy anh rể cho bằng được. Nói ngon ngọt không được, bà bắt đầu dùng đến biện pháp mạnh. Mẹ tôi mắng chị: "Mày ngu lắm, cứ theo cái thằng Hướng (bạn trai lúc đó của chị tôi) làm gì. Nó có tài cán gì đâu, nhà thì nghèo, bố mẹ làm nông. Mày về đó rồi cạp đất mà ăn con ạ. Cái chỗ tốt, giàu có, tử tế thì chối đây đẩy. Mày không lấy thằng Khánh thì đừng gọi tao là mẹ nữa...".
Dưới sức ép của mẹ tôi, cuối cùng chị gái cũng đồng ý cuộc hôn nhân này...
Mẹ tôi vẫn tự hào về anh rể lắm. Chồng chị tôi là con một. Gia đình nhà ấy thì giàu nứt vách. Tôi nghe đâu, nhà họ có mấy chuỗi nhà hàng và còn kinh doanh thêm bất động sản. Chị tôi về đó cũng chẳng phải đi làm, chỉ ở nhà lo việc nội trợ mà thôi.
Đợt chị tôi sinh cháu trai, mẹ tôi càng vui ra mặt. Đi đâu bà cũng khoe. Mẹ tôi chắc mẩm sau này cháu trai của bà sẽ hưởng hết cái gia tài nhà ấy. Và dĩ nhiên, chị tôi là mẹ nó sẽ được hưởng lây. Nhà tôi chắc cũng có phần...

Ấy thế nhưng, hôm qua, chị tôi lại bỏ về mẹ đẻ. Chị ôm theo cả con và vali đựng đồ đạc của mình. Trông chị bơ phờ, mệt mỏi, mắt thì sưng húp. Thấy chị về, mẹ tôi hỏi dồn: "Làm sao? Sao mà trông mày chán đời thế? Mày lại giận dỗi thằng Khánh à? Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường. Mày đừng có hơi tý là bỏ về mẹ đẻ, không hay đâu. Mày lấy được thằng chồng giàu, nó lại yêu chiều, không bắt làm gì thì biết điều mà sống chứ. Đừng có được voi đòi tiên. Thôi ở đây ăn cơm trưa, rồi chiều bắt xe về nhà đó, xin lỗi chồng với mẹ chồng đi...".
Tuy nhiên, mặc kệ mẹ tôi nói, chị bỏ lên trên nhà nằm, chẳng thèm đáp lời. Đến bữa trưa, mẹ bắt tôi lên gọi chị xuống ăn cơm. Lúc đầu chị không xuống, tôi gọi cửa mãi cũng không thưa. Phải đến khi bố tôi lên, nói nặng vài lời, chị mới lầm lũi xuống nhà ăn cơm. Cả bữa chị chẳng nói lời nào. Bữa cơm cũng vì thế mà trở nên nặng nề, không khí ngột ngạt.
Cơm nước xong xuôi, mẹ tôi mới hỏi chị:"Thế mày trình bày đi xem nào, mày với thằng Khánh cãi nhau về việc gì?". Chị tôi bất ngờ khóc nức nở, rồi tuyên bố: "Con sẽ ly hôn với anh ta". Chị vừa dứt lời thì mẹ tôi giận dữ, lao đến tát chị cháy má.
Mẹ mắng té tát: "Ăn nói vớ vẩn, suy nghĩ bồng bột. Mày bao nhiêu tuổi rồi mà còn phát ngôn ra những câu thiếu suy nghĩ như thế. Mẹ đã bảo rồi, bát đũa còn có lúc xô nhau, huống gì vợ chồng chung sống cả đời sao tránh được những cự cãi, giận hờn. Nhà ấy điều kiện như thế thì mày phải biết ăn biết ở chứ. Có gì bực tức thì mày cũng phải nín nhịn. Gia tài nhà ấy lớn, sau này mày hưởng, con mày hưởng. Động tý là đòi ly hôn. Thôi để tao gọi thằng Khánh chiều nó đến đón về. Về đấy thì biết đường mà xin lỗi nó, xin lỗi nhà chồng. Đừng để tao mất mặt".
Mẹ tôi tuôn 1 tràng, bà đổ mọi tội lỗi lên đầu con gái. Lúc này, chị tôi mới lôi ra từ trong túi áo 1 tờ giấy nhàu nhĩ rồi đưa cho mẹ. Đó là kết quả khám thai, tuy nhiên đó không phải của chị tôi mà lại đề tên 1 người phụ nữ lạ. Mẹ tôi đưa ánh mắt khó hiểu nhìn chị.
Chị gái liền ngồi bệt xuống nhà, nức nở khóc: "Anh ta phản bội con từ lâu rồi mẹ ạ. Bây giờ có con với người ta, còn nhất định đòi cưới cô gái này bằng được. Chồng con nói không cần mẹ con con, chỉ cần cô bồ và con của cô ta mà thôi. Chính con ả đó còn gửi cái này và thách thức con. Mẹ nói con nhẫn nhịn được tiếp không? Chưa hết, ở nhà đấy thực ra con có sung sướng gì, làm lụng như ô sin đấy mẹ ạ! Chồng thì tối ngày ăn nhậu, say sưa thì về đánh vợ, đánh con. Đây mẹ xem đi...".
Nói xong chị vạch tay và chân cho mẹ xem. Trên người chị đầy những vết xước và thâm tím. Nghe những lời chị nói, mẹ tôi bỗng bật khóc nức nở. Có lẽ, tới giờ phút này bà mới nhận ra thời gian qua mình vô tâm với con gái như thế nào. Tôi thì ủng hộ chị, nhưng nhìn thằng cháu thơ ngây đang nghịch giữa nhà mà thương. Mới bé tí đã sắp phải chịu cảnh gia đình chia ly. Giá mà hồi xưa chị quyết lấy anh Hướng thì không biết giờ thế nào nhỉ? Tội cho chị tôi...
Theo Hướng Dương HT (Nhịp Sống Việt)
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...