Hà Nội
23°C / 22-25°C

Vụng trộm với đồng nghiệp đã có gia đình, tôi nhận cái kết đắng

Thứ bảy, 16:35 28/03/2020 | Tâm sự

Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi, có lẽ là yêu anh, một người đàn ông đã có gia đình, để bây giờ chịu bao nhục nhã, cay đắng.

Tôi vừa viết xong email xin nghỉ việc ở công ty mà tôi đã gắn bó suốt 5 năm. Ở đây, tôi được làm công việc mình yêu thích với mức lương ổn định, được phát huy hết khả năng của mình, cũng như được cấp trên đánh giá cao năng lực và có nhiều cơ hội thăng tiến. Nhưng tôi không thể tiếp tục ở lại đây làm việc, khi mà bây giờ, mỗi ngày đi làm, tôi đều bị đồng nghiệp xỉa xói, tỏ thái độ khinh bỉ vì đã phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác.

Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi, có lẽ là yêu anh, một người đàn ông đã có gia đình. Ngay từ đầu, lẽ ra tôi không nên bước vào mối quan hệ đó…

Vụng trộm với đồng nghiệp đã có gia đình, tôi nhận cái kết đắng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Anh hơn tôi 2 tuổi, là đồng nghiệp cùng công ty. Làm việc với anh lâu năm, tôi cũng có chút cảm tình bởi anh là mẫu đàn ông tôi thích. Thông minh, nhạy bén trong công việc, anh được lòng đồng nghiệp vì tính cách hòa đồng. Chỉ tiếc là anh đã sớm lập gia đình.

Và quan điểm của tôi là không dính dáng chuyện tình cảm với người đã có gia đình. Chính vì thế tôi rất tự tin khi làm việc cùng anh. Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Bởi khi làm việc cùng anh, mới thấy được sức hút mãnh lực đàn ông đến từ anh nó mạnh như nào.

Hình thức ưa nhìn, cao to, phong độ. Anh có nụ cười làm tan chảy biết bao cô gái. Hình thức chỉ là một phần, sức hút ở anh còn nằm ở tính nết. Anh cực ga lăng trong việc đối nhân xử thế với các chị em trong phòng. Đi đâu xa về là có quà. Ngày lễ dành cho chị em lúc nào cũng chu đáo. Nhìn mặt người khác là đoán được tâm trạng hôm đó ra sao.

Mỗi lần nghe anh nói “Hôm nay Linh có chuyện gì à? Có thể chia sẻ, anh nghe. Biết đâu anh sẽ giúp em giải tỏa và có những ý tưởng hay”; “Hôm nay Linh thích uống gì, anh chiêu đãi?”; “Hôm nay em gái diện bộ váy này hợp lắm. Em hợp màu xanh nhất, tôn màu da trắng”; “Thế hôm nay có cần anh cho đi quá giang không?”…đại loại những câu nói rất đỗi bình thường nhưng khiến cho trái tim yếu đuối của tôi thấy ấm lòng.

Và rồi chả biết từ khi nào, tôi thực sự “thích anh”. Nhiều khi ý nghĩ đó len lỏi trong đầu khiến tôi phải xua đi ngay lập tức. Nhưng càng chối bỏ thì hình ảnh về anh, giọng nói, nụ cười, khuôn mặt…tất cả những gì liên quan đến anh đều xuất hiện ngày một nhiều trong tôi. Tôi dường như mơ hồ cảm nhận, rằng anh thích mình. Vì tôi thấy anh ngày càng quan tâm đến tôi nhiều hơn.

Rồi việc gì đến cũng sẽ đến, tôi không cưỡng lại sức hút từ anh. Và tôi chấp nhận đến với anh, xuất hiện bên cạnh anh ngày một nhiều hơn mặc dù chưa bao giờ anh nói “yêu tôi”. Cả anh và tôi đều kín kẽ trong mối quan hệ riêng tư này. Tôi không muốn đồng nghiệp biết bởi anh là người có gia đình. Nếu chuyện này vỡ lở thì…tôi không dám nghĩ tiếp.

Vẫn biết là vậy, nhưng tôi không sao dứt khỏi anh được. Và rồi chúng tôi cũng đã tiến đến một mối quan hệ sâu sắc hơn. Lúc này tôi cảm thấy tội lỗi. Tôi thấy có lỗi với gia đình anh, với vợ anh, con anh và có lỗi với chính bản thân mình. Tôi như con diều mất hướng gió, chao đảo, ngả nghiêng và tôi tự biết rằng đến một lúc tôi sẽ rơi tự do. Và điểm đỗ đó dù là vũng lầy, ao hồ hay là bụi rậm… tôi cũng không thể biết trước được. Tôi tặc lưỡi và tự trấn an mình “tình yêu không có lỗi”; “Hãy yêu và trân trọng đến khi hết duyên”.

Vậy khi nào sẽ hết duyên. Các cụ nói “đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”, chuyện của hai chúng tôi đã bị một đồng nghiệp trong cơ quan phát hiện. Cô ấy lại là bạn thân của vợ anh. Và rồi, thông tin lan truyền một cách chóng mặt, tưởng chừng chỉ trong một cái chớp mắt sự việc đã xoay chuyển 180 độ, khiến tôi chết sững. Sự xuất hiện của tôi ở góc nào trong cơ quan đều được khuyến mại thêm những đôi mắt nhìn soi mói, khinh bỉ. Những người đồng nghiệp hàng ngày xởi lởi trò chuyện, chào hỏi mà giờ đây quay ngoắt không đếm xỉa như kiểu tôi chưa từng tồn tại. Chỗ nào cũng xì xèo về chuyện của tôi “Nhìn cái mặt hiền lành, xinh xắn mà làm điều xấu xa” “đúng là con gái hư hỏng”…Những ngày đó, dường như là cực hình đối với tôi. Mặc dù đã xác định hậu quả của việc này nhưng tôi cảm giác như kiệt sức không chịu đựng nổi nữa rồi.

Chút sức lực còn lại cuối cùng dường như sụp đổ hoàn toàn khi tôi vô tình nghe anh, người mà tôi trao trọn tâm hồn và thể xác cười nói với những đồng nghiệp nam ở ban công rằng “Dại thì chết, bệnh tật gì. Nhìn ngon thế, dại gì mà xua. Chỉ có đồ ngu. Nhưng công nhận em đó ngon…”.

Những giọt nước mắt lăn dài muộn màng không thể giúp tôi trở lại với những ngày tươi đẹp trước kia. Giá mà tôi tỉnh táo hơn. Giá mà tôi bản lĩnh hơn.

Theo VOV

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 2 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top