Xót lòng vì mẹ đẻ mờ mắt chăm cháu còn mẹ chồng thì đi nhẩy
GiadinhNet - Kể từ bữa đó, mẹ tôi mòn mắt trông cháu. Còn bà nội thì tung tăng ngày đi làm, chiều thể dục, tối đi nhẩy. Gần như bà chẳng thèm ngó lên phòng xem thế nào.
Tôi sinh ra ở nông thôn và lấy chồng thành phố. Chúng tôi kết hôn được 3 năm và sống chung với bố mẹ chồng. Tôi mới có cháu được 2 tháng. Vì nhà mẹ đẻ tôi ở xa, tận Quảng Nam, nên tôi ở nhà chồng suốt từ ngày cháu được sinh ra. Chồng tôi thường xuyên công tác xa nhà. Chúng tôi kinh tế cũng không dư giả vì đều là vợ chồng trẻ và làm trong nhà nước. Ngược lại nhà chồng tôi thì khá giả do mẹ chồng tôi kinh doanh hai cửa hàng thời trang và có một nhà cho thuê.

Ngay từ khi cưới chúng tôi đã độc lập về tài chính. Hàng tháng vì ở chung với ông bà nên tất cả phần còn lại liên quan đến chi tiêu trong gia đình vợ chồng tôi lo hết. Nay sinh con ra, mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Vì vậy, chúng tôi không có điều kiện thuê ôsin. Vả lại chồng tôi cũng không muốn thế. Anh nói chăm con được tốt nhất vẫn là những người thân trong gia đình. Vì lẽ đó, tôi bàn với chồng là cho tôi về quê. Nhưng anh cũng không chịu. Anh nói ở đó xa quá, anh cuối tuần nghỉ có hai ngày không thể vào trong đó rồi lại phi ra Bắc để đi làm được. Và chúng tôi thống nhất là mời bà ngoại về chăm cháu cùng.
Nói thật khi bàn điều này tôi không đồng ý. Tôi rất sợ cảnh mẹ đẻ tôi phải lên sống cùng nhà với mẹ chồng. Vì tôi biết tính mẹ chồng tôi, bà khác xa hoàn toàn với mẹ đẻ tôi. Nhưng chồng tôi thuyết phục dữ quá, phần khác vì tôi rất muốn được gần mẹ đẻ trong những ngày này. Tôi đồng ý. Và đó thực sự là quyết định thiếu sáng suốt của tôi.
Ngày mẹ đẻ mới ra, mẹ chồng tôi sau khi ăn cơm xong, ngay tại phòng khách đã thủng thẳng ráo trước: "Bà ra thế này thì tốt quá. Tôi là tôi chẳng chăm sóc trẻ con đâu. Tôi phải lo việc kinh tế rồi, thế nên nhờ bà giúp". Mẹ tôi cười vui vẻ: "Thì mỗi người một việc, bà cứ yên tâm, tôi cũng muốn gần cháu giúp được chút nào thì giúp. Ở nhà quê cũng nhàn rỗi bà ạ". Sau câu chuyện ấy gần như là một hình thức phân việc. Kể từ bữa đó, mẹ tôi mòn mắt trông cháu. Còn bà nội thì tung tăng ngày đi làm, chiều thể dục, tối đi nhẩy. Gần như bà chẳng thèm ngó lên phòng xem thế nào. Mẹ đẻ của tôi từ chăm cháu, chăm con, lúc rảnh lại cơm nước. Nấu cho con gái mình không lẽ không nấu cho cả nhà. Thế là mẹ tôi chẳng khác gì ôsin. Tôi xót mẹ thì bà gạt đi: "Mẹ không có sao con ạ. Mẹ chỉ ở đây thời gian ngắn, làm lụng thế này là còn ít. Không làm thì sinh bệnh ấy con tưởng à. Mẹ vui là được, con đừng lo cho mẹ". Mẹ tôi nói vậy nhưng tôi biết bà cất giữ những điều không vui trong lòng. Mỗi ngày trôi đi, chỉ có ba bà cháu mẹ con tôi là thui thủi với nhau. Có lúc nhìn mẹ nhọc vì giấc ngủ không trọn vẹn, tôi xót mẹ và lén khóc chứ chẳng biết làm sao.
Có bữa cơm, mẹ tôi ăn vội vàng để lánh mặt bà nội cháu, rồi nhanh chóng lên phòng trông cháu. Tôi thấy tội vô cùng. Tôi giục bà về thì đến lượt bà nói muốn ở thêm. Tôi nói chồng hay là thuê osin thì chồng nhất định không cho. Bây giờ tôi phải làm gì để mẹ đẻ mình đỡ vất vả? Tôi phải làm gì để kéo được cả mẹ chồng vào việc chăm cháu? Mong các bạn cho lời khuyên.
thuyhuong...@gmail.com
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 52 phút trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 52 phút trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.