Xót xa cô gái mang bầu đi cướp để có tiền... khám thai
Những ngày cuối năm, trời tuy rét mướt nhưng Diệu lại tỏ ra “mình đồng da sắt” mà không thấy lạnh.
![]() |
Hôm xảy ra sự việc, Diệu đến từ rất sớm, mới 8 giờ sáng là nó đã ghé tiệm tôi ngồi xem chuyện. Thời gian bẵng đi, lúc đó khoảng 4 giờ chiều, Diệu đứng dậy đi xung quanh, lựa mấy cuốn chuyện và nói là thuê về nhà đọc, rồi hỏi tôi có bán băng keo không để mua về cho mẹ. Sẵn trong tiệm có cuộn băng keo mới mua chưa dùng đến, tôi đưa cho Diệu đem về cho mẹ. Cầm cuộn băng keo, Diệu bấm điện thoại gọi ai đó rồi vào nhà vệ sinh. Được một lúc thì hốt hoảng chạy ra nói trong nhà vệ sinh có con chuột chết và bảo tôi lấy bao bóng gắp ra khỏi thối. Thời điểm đó ở khu vực này bị cắt điện nên tôi bảo “tối vậy sao thấy mà gắp ra”, nhưng Diệu bảo bà cứ mang hai bao bóng vào cháu chỉ cho mà lấy. Tin lời nó, tôi đi vào trong nhà vệ sinh theo sự chỉ dẫn của Diệu để tìm chuột chết. Đang loay hoay, tôi bị Diệu dùng tấm ri đô che nhà vệ sinh quấn ngang cổ xiết chặt lại. Hoảng quá, tôi đứng bật dậy trúng người Diệu nên nó bị bất ngờ rồi chới với ngã người ra sau. Tôi vùng dậy chạy thì Diệu cũng lao theo chụp được áo tôi lôi ngược vào trong, tay cầm dao Thái lan kề cổ tôi để khống chế” - Bà Đỗ Thị Hoa nhớ lại.
Nghe tiếng người hét lên, chị Khoán ở ki ốt bên cạnh chạy sang và thấy cảnh tượng hãi hùng, bà Hoa đang kêu cứu “bớ... bớ người ta, cướp, cướp....”. Chị Khoán kể về sự chứng kiến của mình: “Đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết nên dù sợ hãi nhưng bà Hoa vẫn luôn miệng kêu cứu mà mình chưa có cách nào ứng cứu. Lúc này thấy có người lạ đến, Diệu buông dao xuống, lấy tay bịt miệng nạn nhân. Bà Hoa liền vớ lấy con dao quăng ra ngoài cửa rồi cố vùng vẫy thoát ra. Hai bên tiếp tục giằng co qua lại, Diệu vừa phải ôm bà vừa phải bịt miệng không cho bà kêu cứu nên bà đã vùng ra. Lúc này, tôi đã vào hẳn trong nhà nên Diệu buông bà Hoa ra, đứng nép về một bên tỏ vẻ như không có chuyện gì. Như vớ được vàng, bà Hoa lao đến bên tôi, miệng ú ớ... rồi chỉ về hướng Diệu rồi nói bắt... bắt nó, “nó định giết tui, giữ lấy báo Công an”. Tôi hô hào mọi người xung quanh đến để phụ giúp bắt giữ Diệu nhưng Diệu tỏ vẻ thơ ngây, ngơ ngác nói “em có làm gì đâu”...
“Trần tình” của thủ phạm
Ngồi đối diện với chúng tôi là một cô bé với khuôn mặt rất hiền có phần ngây thơ, giọng nói dịu dàng nhưng có phần rụt rè. Như chưa từng được khóc, Diệu khóc nức nở như một đứa trẻ rồi bình tĩnh kể lại cho chúng tôi nghe về tuổi thơ không êm đềm cùng quãng thời gian sóng gió vừa đến với em.
Cô gái này sinh ra và lớn lên ở Phan Thiết (Bình Thuận). Kinh tế gia đình phụ thuộc vào những chuyến đi biển của cha và việc buôn bán cá của mẹ. Năm 2008, mẹ mất, ba đi bước nữa khiến em trở nên lẻ loi. Vốn là thân con gái đang trong tuổi lớn, nhạy cảm nên em thấy mình bị bỏ rơi và ghét người phụ nữ đã giành mất tình thương yêu của cha mình. Và câu nói: “mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng” cứ xoáy vào tâm hồn Diệu. Chán chường, Diệu bỏ nhà lên TP. HCM. “Một mình nơi đất khách quê người, không người thân thích, không chỗ ở, lại không có tiền bạc. Em trở thành kẻ “tối đâu là nhà, ngã đâu là giường” ngay từ khi bước chân xuống thành phố và bến xe Miền Đông là mái nhà của em từ thuở ấy.
Để mưu sinh, em phải làm đủ nghề kể cả việc của đàn ông để kiếm tiền lo cho bản thân và tương lai tăm tối phía trước. Hằng ngày, em đảo quanh khu vực bến xe, ai thuê gì làm nấy.
Từ việc phụ bưng bê phở, cà phê đến việc bóc dỡ hàng xuống xe, em đều làm được hết. Tưởng rằng cuộc đời cứ trôi êm ả theo dòng chảy của thời gian và cuộc sống của em cũng như bao đứa trẻ lang thang, phiêu bạt khác. Cho đến một ngày, em gặp một người đàn ông cũng đã luống tuổi đáng cha chú tỏ lòng thương xót. Không rõ danh tính của người ấy, mà em cũng chẳng cần biết tên họ của người ta để làm gì. Sau một thời gian quấn quít, em đã trao thân cho gã họ sở này. Cũng bởi mỗi lần nhận được sự quan tâm của anh ấy lại có thêm tiền tiêu, thế nên lịch trình gặp nhau của em và anh ấy không được ấn định, chỉ khi nào anh ấy rảnh thì đến với em và điểm đáp là những nhà nghỉ ngay cạnh bến xe Miền Đông” - giọng Diệu chầm chậm buồn.
