40 tuổi, lần đầu tôi có cảm giác yêu nhưng với người khác, không phải chồng

Thứ sáu, 07:21 05/05/2023 | Tâm sự

Tôi mong chờ tới phát điên để được gặp mặt anh, tôi run rẩy mỗi khi chạm ánh mắt anh và sung sướng tới vỡ òa mỗi khi được anh hỏi chuyện.

Tôi sinh ra trong một gia đình không trọn vẹn. Khi tôi mới được 3 tuổi, bố bỏ mẹ con tôi để đi theo người đàn bà khác.

Mẹ tôi là một người phụ nữ hiền lành, thậm chí có phần yếu đuối và nhu nhược. Kể từ khi bố ra đi, bà sống như một cái bóng. Ngày ngày, bà đi làm rồi về nhà. Bà không để tôi đói khát nhưng cũng không quan tâm gì tới tôi. Tôi lớn lên như một thứ cỏ dại. Nếu không có sự hỗ trợ kinh tế ít ỏi từ phía ông bà ngoại, có lẽ mẹ con tôi đã không thể sống tới ngày hôm nay.

40 tuổi, lần đầu tôi có cảm giác yêu nhưng với người khác, không phải chồng - Ảnh 1.

Tôi luôn có cảm giác cô đơn, dù khi là đứa trẻ 3 tuổi bị bố bỏ rơi hay khi đã là một người phụ nữ trưởng thành đã có gia đình.

Vì gặp bất hạnh từ nhỏ, nên tôi trưởng thành sớm hơn so với bạn bè. Tôi quyết tâm học thật giỏi, kiếm được việc làm tốt và sớm rời xa ngôi nhà, mảnh đất mà với tôi, chỉ có những kỷ niệm buồn.

Thế rồi vượt qua biết bao nhiêu khó khăn, tủi nhục, tôi cũng tốt nghiệp Đại học. Tôi may mắn có được chút nhan sắc. Dù cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng tôi lại có làn da trắng ngần, dáng người cao ráo, gương mặt dễ coi.

Tôi ít nói nhưng có lẽ vì đã quen với gian khổ nên khi tìm được việc làm tại một công ty truyền thông, tôi không nề hà bất cứ việc gì. Khi các sếp giao việc, dù có khó khăn tới mấy, tôi cũng cố hết sức làm việc. Tôi cũng không hay kêu ca, không hay ngồi tán gẫu với mọi người. Tôi chỉ tập trung vào công việc và xong việc thì trở về căn phòng trọ chật chội lợp bằng lợp pro xi măng, mùa đông thì lạnh thấu xương, mùa hè thì nóng như lò lửa.

Thế nhưng, sự trầm tĩnh của tôi lại khiến giám đốc công ty truyền thông nơi tôi làm việc chú ý. Sau một thời gian quan sát, anh ngỏ lời yêu tôi. Thú thực, lúc đó tôi chỉ thấy ngạc nhiên chứ bản thân không có bất cứ cảm xúc gì với người này.

Tối hôm anh ngỏ lời, tôi xin anh một khoảng thời gian suy nghĩ. Đêm hôm đó, nằm trong căn phòng trọ bé xíu, nghe tiếng mưa sầm sập trên mái nhà, nghĩ lại những cay đắng mà mình đã phải trải qua, và hành trình phía trước đầy mù mịt, tôi đã bật khóc.

Tôi, một con bé tỉnh lẻ, dù có chút nhan sắc nhưng chẳng có gì trong tay, làm thế nào để có thể trụ lại ở mảnh đất thị thành đầy phồn hoa?. Dù tôi đã cố gắng hết sức, số tiền tôi kiếm được cũng chỉ đủ để lo cho bản thân. Tháng nào khá lắm thì gửi về được cho mẹ một vài triệu. Nếu chỉ dựa vào bản thân, tới khi nào tôi mới thoát khỏi hoàn cảnh khổ sở này? Tôi cũng mệt mỏi lắm rồi.

Cả tuổi thơ và hành trình trưởng thành của tôi thiếu vắng một chỗ dựa. Nhiều lúc mệt mỏi, tuyệt vọng tôi cũng chỉ biết lặng lẽ khóc rồi lặng lẽ lau nước mắt, tiếp tục lụi cụi tiến về phía trước. Tôi cũng đã gần 30 tuổi rồi, đâu còn trẻ trung gì nữa. Chẳng lẽ cuộc sống của tôi chỉ mãi là những ngày dài buồn chán, cô đơn thế này sao?

Nhưng thực sự, tôi cũng không có tình cảm gì với người đàn ông đó. Tôi không ghét nhưng cũng không quý. Nói chung là tôi hoàn toàn dửng dưng với anh. Thế nhưng, anh lại có cuộc sống mà tôi có nằm mơ cũng không được: nhà cao, cửa rộng, sự nghiệp vững vàng, bố mẹ ruột yêu thương.

Thế là tôi quyết định đánh cược với cuộc đời. Tôi nói với anh rằng, tôi không thích chuyên hẹn hò, yêu đương, nếu anh thật lòng với tôi thì làm đám cưới, còn không thì thôi. Khi nói những lời này, tôi cũng nghĩ trong bụng, chắc anh sẽ bỏ cuộc. Ai ngờ, anh đồng ý luôn. Anh bảo ngay từ ngày đầu tôi bước vào công ty, anh đã để ý tôi và càng quan sát, anh càng thương tôi nhiều hơn. Anh bảo, anh hiểu những mệt mỏi mà tôi phải đối diện. Anh sẽ là bờ vai để tôi dựa vào, để cả phần đời phía sau của tôi, tôi sẽ không còn cô độc.

Những lời nói của anh khiến tôi rất xúc động. Tôi và anh tổ chức đám cưới sau đó không lâu. Sống với anh hơn 10 năm, tôi gần như có tất cả những gì mà những người phụ nữ khác có: Một người chồng tài giỏi, kinh tế vững vàng, hai đứa con đáng yêu.

Thế nhưng, trong lòng tôi luôn lạnh giá. Tôi tôn trọng chồng, chăm sóc anh chu đáo, luôn coi anh là ân nhân của mình, nhưng quả thực, ngoài điều đó ra, tôi không có cảm xúc gì đặc biệt với anh. Có khi anh đi công tác dài ngày, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái hơn.

Rồi cách đây hơn một năm, tôi gặp một người đàn ông khác. Anh ta là đối tác làm ăn trong công ty tôi. Anh ta đã có gia đình. Thế nhưng không hiểu sao, ngay trong lần gặp đầu tiên, khi nhìn vào mắt anh ta, cả người tôi gần như run rẩy.

Tôi có được chứ cảm giác mà chưa bao giờ có mặt trong đời. Tôi mong ngóng từng cuộc họp, vì ở đó tôi có dịp được gặp anh, được nghe anh nói, được nhìn thấy nụ cười của anh. Chỉ cần anh quay lại nhìn tôi, hoặc hỏi tôi một vài câu gì đó là tôi có thể vui như cô bé mới lớn được người mình yêu thầm chú ý. Tôi bắt đầu chú ý chau chuốt cho bản thân. Tôi muốn mình trở nên xinh đẹp nhất, lộng lẫy nhất mỗi khi anh xuất hiện.

Mọi người có thể mắng tôi, có thể chửi tôi, có thể nói tôi là sướng mà không biết hưởng nhưng quả thực, với chồng tôi, tôi chưa bao giờ có cảm giác như thế. Tôi phải khẳng định lại là tôi rất tôn trọng chồng, chưa bao giờ làm gì có lỗi với anh ấy nhưng tôi chưa bao giờ có cảm giác của một người phụ nữ đang yêu khi sống với anh.

Với người đàn ông kia, tôi chưa làm gì đi quá giới hạn. Tôi cũng không biết tình cảm anh dành cho tôi như thế nào, nhưng anh cho tôi những cảm giác mà trong đời tôi chưa bao giờ được trải qua: Đó là cảm giác mong chờ tới phát điên để được gặp mặt, là sự run rẩy mỗi khi chạm ánh mắt anh, làm sung sướng tới vỡ òa mỗi khi được anh hỏi chuyện. Những cảm xúc đó, tôi không thể nào giấu được.

40 tuổi, lần đầu tôi có cảm giác yêu nhưng với người khác, không phải chồng - Ảnh 2.

Tôi hổ thẹn vì có cảm xúc với người đàn ông không phải là chồng, nhưng tôi cũng hạnh phúc vì những cảm xúc mà lần đầu tiên trong đời tôi có được.

Giờ đây, tôi sợ chồng tôi, các đồng nghiệp của tôi sẽ sớm phát hiện ra mất. Lúc đó, chắc tôi sẽ xấu hổ và nhục nhã lắm. Nhưng tôi cũng không thể nào thoát ra khỏi những cảm xúc đặc biệt với người đàn ông kia. Tôi phải làm gì để thoát ra khỏi tình trạng này? Mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Ý kiến của bạn
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng

Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng

Tâm sự - 58 phút trước

GĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.

Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời

Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.

Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được

Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.

Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình

Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.

Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này

Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.

Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Tâm sự - 23 giờ trước

GĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.