5 năm tôi vẫn đau đáu vì mối tình đồng tính
Em bỏ tôi, em nói tôi hãy sống tốt. Em sợ mọi người biết, sợ bố mẹ em biết, em không thể để ai biết cái gọi là tình yêu giữa hai đứa con gái với nhau như vậy được.
Tôi là một người đồng tính nữ, đang theo học đại học tại một trường ở Hà Nội. Tình đầu của tôi bắt đầu từ ngày còn ngồi trên ghế phổ thông. Khai giảng năm lớp 11 là lần đầu tiên tôi gặp em. Em kém tôi một lớp, dáng người cao, trắng với mái tóc ngắn đến vai, nhìn dáng em rất mỏng manh. Đó là lần đầu tôi thấy em.
Ngày ấy tôi còn nuôi tóc dài chứ không cắt ngắn hẳn tomboy như bây giờ. Sau hôm ấy tôi xin số em qua một người bạn. Sau vài tuần nhắn tin nói chuyện thì tình chị em thân thiết hơn. Mỗi lần tan học tôi đứng cổng trường đợi em về. Lúc đó trong mắt mọi người chúng tôi là hai chị em rất thân thiết. Rồi thời gian trôi 2-3 tháng sau, ngày nào chúng tôi cũng buôn điện thoại với nhau mỗi đêm rồi đến tận sáng. Nhà tôi cách nhà em chục cây số còn trường học thì ở giữa nhà hai đứa.
Nhớ ngày ấy vào đông sáng sớm trời lạnh buốt nhưng hôm nào tôi cũng dậy và đi học rất sớm để được đến nhà đón em đi học. Mẹ tôi tính đa nghi nên bắt đầu nghi ngờ tôi đi học sớm là có mục đích (ngày ấy tôi chưa công khai mình là les). Một tháng tiếp sau nữa tôi ngỏ lời yêu em. Em là gái thẳng, em rất xinh và xung quanh rất nhiều vệ tinh nhưng em lại chưa từng nhận lời yêu ai. Lúc đầu nghe tôi nói: "Chị thích em, chị yêu em" thì em chỉ nói: "Chị em chơi thân với nhau chị nói thế em không để bụng vì em cũng yêu chị lắm đấy".
Nhưng mọi chuyện đâu phải đơn giản như vậy. Thứ tình yêu tôi dành cho em là tình yêu như những cặp đôi khác. Em không hiểu hay cố tình không muốn hiểu chuyện này? Còn tôi thì vẫn gan lỳ mãi tán tỉnh em như vậy. Ngày nào cùng nhắn tin, cũng gặp gỡ, đưa đón em đi học. Một ngày tôi nói: "Chị yêu em, chị muốn thơm má em một lần có được không?". Chiều hôm đó tôi rủ em đi công viên. Cả hai chỉ dám nắm tay nhau và tất nhiên điều tôi hỏi em thì tôi không thể dám làm vì tối rất nhát. Em nhận lời yêu tôi.

Ảnh minh họa: DNS.
Sau hôm đó mỗi lần đón em đi học, lúc đèo em tôi có thể được cầm tay em. Tình đầu học trò của tôi lãng mạn lắm. Chỉ là những cái nắm tay lén lút vụng trộm, thậm chí thơm má được em cho phép tôi cũng không dám, không đủ can đảm. Chỉ biết nói nhớ nhung, yêu thương qua điện thoại. Em cũng đã yêu tôi, cũng nói yêu thương tôi hằng ngày. Từ ngày chúng tôi quen nhau đã được 5 tháng gần gũi nhau chỉ như vậy.
Tôi một lòng một dạ chung tình với em nhưng đâu biết sau lưng tôi em còn nhận lời yêu một anh chàng lớp 12 khác. Chúng tôi xích mích nhau từ đó. Em kiên quyết chối không chịu nhận nhưng chính anh chàng kia đã cho tôi tận mắt đọc những dòng tin nhắn yêu thương giữa hai người họ. Từ đó, tôi mất lòng tin ở em. Tôi bắt em phải chọn giữa tôi và anh ta. Ban đầu em lưỡng lự chối cãi nhưng cuối cùng cũng chịu nhận và nói là chọn tôi.
Nhưng tôi không thể tin được em, tôi biết em chỉ nói vậy nhưng những lúc không có tôi thì một mặt em vẫn là người yêu của anh ta. Vì tình yêu giữa tôi và em là lén lút, ngoài hai đứa ra thì không ai biết. Rồi cả trường thấy em và anh ta yêu nhau. Có ai biết còn-một-người cũng là người yêu em phải chịu đựng nỗi đau dày xéo như thế nào khi mỗi lần thấy hai người công khai đi với nhau còn mình lẳng lặng đi sau mà không dám nói một lời.
Tôi và em vẫn yêu nhau, vẫn nói chuyện nhưng em thay đổi và cả tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa. Tôi bắt đầu bộc lộ rằng là tôi cần em hơn bất cứ điều gì trên đời, tôi có thể sống chết vì em, khi đó tôi yêu em nhiều lắm, tôi nghĩ mình có thể bất chấp làm tất cả để giữ được em là của riêng mình lúc đó, hay có thể chết nếu một ngày bị em bỏ rơi. Tôi rơi vào stress vì không thể chịu được em như vậy. Rồi bố mẹ tôi biết, bạn bè tôi biết tôi yêu em nhiều như thế nào.
Em bỏ tôi, em nói tôi hãy sống tốt. Em sợ mọi người biết, sợ bố mẹ em biết, em không thể để ai biết cái gọi là tình yêu giữa hai đứa con gái với nhau như vậy được. Em làm tôi suy sụp. Cả ngày chỉ trốn trong phòng không ăn gì và khóc lóc như một người điên. Đến lớp giữa chốn bạn bè đông vui tôi cũng phải cố gượng cười nhưng rồi nước mắt lại cứ trào ra. Bạn bè khuyên ngăn bao nhiêu tôi bỏ ngoài tai bấy nhiêu. Bố mẹ biết chuyện cũng động viên tôi nhiều lắm nhưng cả một thời gian sau đó tôi cũng không thể nào vực dậy được. Tôi tìm mọi cách liên lạc với em còn em tìm mọi cách trốn tránh tôi.
Em thay số và đến trường chỉ ngồi trong lớp để tôi không được thấy em. Tôi hỏi được số điện thoại mới của em qua một người bạn. Tôi gọi nhưng em chỉ toàn nói những lời sỗ sàng. Quá đau khổ và không muốn chịu đựng thêm sự buồn đau này nữa nên tôi đã uống thuốc sâu tự tử nhưng bạn bè phát hiện đưa tôi vào bệnh viện. Khoảng thời gian đó với tôi là vực thẳm không đáy. Tôi không thể một giây một phút nào không ngưng nhớ em. Mọi việc làm của tôi đều nhớ đến quá khứ liên quan tới em.
Ngày xưa tối đến, tôi luôn để chuông điện thoại vì nếu nửa đêm em có nhớ đến em gọi còn biết đường mà bắt máy. Nhưng giờ đây tôi chỉ dám để điện thoại chế độ im lặng vì sợ nhỡ ai đó nhắn tin đến mà không phải em thì tôi lại mất ngủ cả đêm, lại gào khóc vô vọng cả đêm vì em. Sẽ không một ai có thể hiểu được một cô bé vẻ ngoài mạnh mẽ như tôi nhưng trong lòng lại yếu đuối như vậy.
Tôi cứ sống trong đau khổ như vậy đến năm học tiếp theo. Em học lớp 11 còn tôi lên 12. Mỗi lần gặp em ở trường tôi đều vờ cười nói cùng đám bạn mỗi khi thấy em, chính xác là tôi cố gặng cười. Nhưng tôi còn yêu nhiều lắm, tối đến vẫn gào lên khóc vì em, nhưng em không thể hiểu. Tôi sẽ giấu em, sẽ không để em biết tôi còn yêu em nhiều như thế nào vì với em tôi là vô nghĩa mà, em lạnh lùng tệ bạc với tôi mà.
Rồi tôi cũng quen người con gái khác để quên em. Tôi sẽ hạnh phúc để cho em thấy không có em tôi vẫn có thể hạnh phúc bên người khác. Mối tình sau đó của tôi kéo dài ba năm sau đến bây giờ. Bạn gái tôi hiện tại rất tốt, rất yêu tôi nhưng một phần tôi vẫn nhớ vẫn ngóng chờ mối tình đầu quay về. Em giờ chuyển nhà đi xa và học một trường đại học nào đó mà tôi không thể biết. Em vẫn luôn trốn tránh tôi bao năm nay như vậy mà. Tôi vẫn đợi một ngày em về mặc dù tôi đang rất hạnh phúc với mối tình hiện tại tôi đang có. Đó là điều tôi luôn cất giấu sâu trong đáy trái tim mà không thể nói với ai. Tôi vẫn yêu em, nhưng hai ta không thể tiếp tục một lần quay lại nữa rồi phải không em?
Theo P.H983
Ngôi sao
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...