Ám ảnh vì tên thợ xây sàm sỡ
GiadinhNet - Chuyện xảy ra cách đây đã 12 năm khi tôi tròn 12 tuổi.
12 tuổi ngày đó trẻ con, thơ ngây, trong sáng chứ không mạnh mẽ, tự tin như trẻ em bây giờ. 12 năm trôi qua cái cảm xúc bị quấy rối, bị sàm sỡ cứ đeo bám lấy tôi. Nó khiến tôi luôn trong trạng thái thấy mình nhơ bẩn.

Tôi sinh ra trong một gia đình gia giáo. Bố mẹ rất nghiêm khắc. Bố làm trong quân đội, mẹ làm giáo viên. Tiếng là làm trong quân đội nhưng bố không phải đi xa nhà vì đơn vị ngay gần nhà. Mẹ cũng dậy trong huyện nên ban ngày tôi đi học trường của mẹ và tối thì cả gia đình quây quần. Thế nhưng sơ hở vẫn xảy ra ấy là khi nhà tôi làm nhà. Lúc đó, ban ngày bố vẫn phải vào đơn vị, nhà chỉ còn mẹ và ông bà ngoại lên trông nhà, trông thợ. Có khoảng 4-5 người thợ ngày đó, họ ăn ngủ lại nhà tôi chỉ tối muộn mới về nhà ngủ. Riêng có một người thì được gia đình tôi yêu cầu là ngủ lại để trông nom thêm công trình vì anh ta cũng là thanh niên, không có gia đình nên anh ta ngủ lại được.
Ngay từ khi anh ta mới đến công trình, tôi đã thấy có cái gì đó không ổn khi rất hay bắt gặp anh ta nhìn mình. Rồi không thiếu gì những lúc anh ta trêu tôi. Thấy tôi không nói gì thì anh ta rất hay nhờ việc như bê nước giúp, bê cái này cái kia... Tôi có một cảm giác mơ hồ rất khó chịu. Thậm chí tôi rất ngại ngùng, không thoải mái chút nào. Nhiều lúc tôi có tâm sự với mẹ, nhưng không phải về cảm giác khó chịu đó, mà tôi luôn hỏi mẹ xem bao giờ nhà mình xây xong. Mẹ trả lời 3 tháng nữa và tôi thôi không hỏi gì nữa. Mẹ quá bận rộn vì một mình phải lo bao việc gia đình, công việc. Tôi chỉ biết vậy và không hỏi gì mẹ nữa.
Rồi một ngày, hôm đó trời mưa rất to. Mọi người đi về sớm, anh ta ngủ lại để trông công trình. Bố tôi tối đó lại phải ở lại trực trong đơn vị. Mẹ thấy trời mưa, tối muộn đem đèn đi kiểm tra cả nhà. Mẹ che đậy những chỗ mưa vào công trình đang xây dở. Tôi cũng đi phụ mẹ. Anh ta cũng chạy đôn đáo che đậy các chỗ còn dở vôi vữa. Xong việc cũng muộn rồi. Tôi về nhà gác tạm để chờ mẹ. Mãi mẹ vẫn chưa về, tôi rất sốt ruột. Thế rồi tôi thấy anh ta đến. Ướt sũng. Tôi hơi sợ, tôi nói "Mẹ ơi" rất to. Không có tiếng trả lời. Anh ta nói: "Mẹ em đang ngoài kia, một lát là vào thôi. Em đừng lo". Thấy anh ta trấn an, tâm hồn non nớt của đứa trẻ khiến tôi tự dưng bớt lo. Thế rồi anh ta hỏi xem tôi đã học bài chưa, rồi dần dần anh ta ngồi xuống bàn học của tôi, rồi ngồi lên giường cùng tôi, rồi anh ta ôm chầm lấy tôi. Tôi rất sợ hãi đẩy anh ta ra. Sau đó anh ta đứng lên, nói: "Em đừng sợ quá, anh rất quý em". Anh ta nói xong rồi đi thẳng. Một lúc sau mẹ tôi vào. Tôi không nói gì với mẹ nữa. Nhưng hôm đó tôi chẳng ngủ được.
Sau lần đó, lại vào một buổi tối khác, trong lúc mẹ tôi có việc sang nhà bác. Nhà bác cách đó khoảng 3 cây số. Mẹ đi rồi và dặn tôi học bài xong mẹ về kiểm tra. Tôi ở nhà một mình trong thấp thỏm. Có tiếng gõ cửa, tôi hé mắt ra xem. Anh ta bảo vào xin nước. Tôi nhớ mình đã mở cửa he hé lấy nước đưa cho anh ta. Anh ta đẩy cửa xông vào luôn. Sau đó anh ta ôm tôi và tôi thấy rất ghê rợ. Xong anh ta thơm lên cả mặt cả cổ. Thấy tôi la hét, anh ta bỏ đi. Tôi đóng chặt cửa và khóc nức nở.
Bạn hình dung được không, một tâm hồn bé gái 12 tuổi thấy những điều đó thật ghê tởm. Sau lần đó tôi không bao giờ ở tách mẹ 5p dù ở cùng nhà. Ký ức về những điều xấu xa đó ám ảnh tôi mãi đến giờ. Có một thời gian dài, tôi nhìn các bạn trai cùng trường thấy sợ sệt. Bạn trai nào chạm vào tôi, tôi phủi tay ngay lập tức. Tôi lầm lì với đám con trai. Tôi ghét những bộ cánh hở hang. Tôi trở thành một cô bé mang hình dáng hơi thô vì không biết và không thích làm đẹp. Có thời điểm, tôi còn ghét ngồi gần con trai. Tôi đã bị những tổn thương trong quá khứ trong thời gian dài.
Đến bây giờ khi biết rõ mình chưa bị xâm hại, tôi đã bớt "kỳ thị" đàn ông hơn. Vì thế, khi đọc được những bài viết ở đâu đó về các vụ hiếp dâm bé gái, tôi thực sự rất đau lòng. Chắc chắn đó sẽ là một nỗi kinh hoàng ảnh hưởng cả đời các bé.
Tôi kể cho mọi người nghe chuyện này để các bậc cha mẹ cần phải tỉnh táo hơn để bảo vệ con em mình. Mọi thứ nó ở trong tầm tay và cạm bẫy có khi rất gần. Tôi không trách cha mẹ mình. Nhưng thực sự nếu ngày đó, anh thợ xây kia là kẻ xảo trá hơn, anh ta đã có thể hại đời được cô bé 12 tuổi rồi. Bởi thế, tôi chia sẻ câu chuyện của mình mong có ích cho các bậc phụ huynh.
thientam...@gmail.com
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 2 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sựGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.