Ân cần chăm sóc tôi nhưng anh mãi không ngỏ lời yêu

| Tâm sự

Tôi vui vẻ đón nhận sự quan tâm ấy và tìm nhiều cách bật đèn xanh nhưng dường như anh chưa hiểu.

Đã hai năm kể từ khi chúng tôi quen nhau, anh vẫn ân cần như thế nhưng chỉ trong cương vị một người bạn. Tôi biết anh thích tôi và tôi cũng vậy nhưng nếu không có lời mở đầu cho một mối quan hệ chính thức thì tôi sợ sẽ không thể chờ đợi anh thêm nữa.


Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Chúng tôi làm cùng công ty nhưng khác bộ phận. Hai đứa chơi thân do hay được cử đi công tác cùng nhau. Anh hiền lành, ít nói, có vẻ rụt rè dù lớn hơn tôi vài tuổi. Tôi thì trẻ con, lí lắc, hay nhõng nhẽo để được anh dỗ dành. Trải qua một năm đầu bên nhau, tôi cảm nhận mối quan hệ giữa hai đứa phát triển trên mức tình bạn. Anh quan tâm tôi từng tí, chủ động đưa đón và luôn có mặt đúng lúc dù tôi chỉ "thả" vài tin nhắn kêu chán. Thú thực, những điều anh làm cho tôi, người yêu cũ cũng chưa làm được. Không dịp gì mà anh không có quà, hơn nữa, đều là những món quà có giá trị và trúng sở thích.

Nhìn anh bóc từng con tôm cho tôi hay lo sốt vó lúc tôi tụt đường huyết, các đồng nghiệp đều khẳng định chắc nịch: "Công ty sắp có một cặp". Ấy vậy mà gần một năm nay, anh chẳng có biểu hiện gì thể hiện muốn tiến tới khiến tôi cảm thấy khó hiểu. Tôi ra sức bật đèn xanh, có lần còn nắm chặt tay anh, nhìn sâu vào mắt và hỏi: "Em cảm nhận anh có điều gì muốn nói?", nhưng anh im lặng. Những lúc như thế tôi giận dỗi, không bắt máy điện thoại làm anh phải tìm đủ cách làm hòa.

Chuyến đi công tác Tuần Châu mới đây, tôi rủ anh đi dạo ngoài bãi biển để mong khung cảnh lãng mạn tiếp cho anh sức mạnh. Tôi mặc chiếc maxi trông rất quyến rũ, buông tóc và xịt một chút nước hoa. Tôi mở lời trước, bảo: "Thời gian qua bên nhau, anh thấy em là cô gái thế nào?". Anh bảo tôi xinh đẹp, hoạt bát trong công việc nhưng sau những ấp úng thì câu chuyện dừng ở đó. Tôi trở về phòng trong lòng thất vọng tràn trề. Tôi không hiểu điều gì ngăn anh nói lời yêu dù những thứ anh thể hiện chẳng khác nào một cuộc theo đuổi. Tôi đã 29 tuổi, không còn quá trẻ để chờ đợi anh thêm nữa. Tôi phải làm gì để mọi chuyện rõ ràng?

Theo Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.