Anh em tôi hối hận khi phát hiện ra cuốn sổ chi tiêu của mẹ

| Tâm sự

Tìm thấy cuốn sổ của mẹ để lại cùng với khoản tiền lớn của con cháu gửi biếu nhiều năm nay mà xót xa. Tại sao mẹ lại tự làm khổ mình vậy?

Bố tôi mất nhiều năm trước, ở quê chỉ còn mỗi mẹ già, 3 anh em tôi đều sống trên thành phố. Thương mẹ sống 1 mình không ai quan tâm chăm sóc nên nhiều lần chúng tôi mời bà lên phố sống cùng với con cháu, mỗi nhà ở vài tháng.

Nhưng lần nào mẹ cũng từ chối với lý do là thích sống ở quê hơn. Thực chất mẹ không muốn tuổi già là gánh nặng cho con cháu, sợ chúng tôi tốn thời gian hay mâu thuẫn gia đình vì mẹ. Hiểu được nỗi khổ khó nói của mẹ nên anh em tôi bàn nhau thuê người giúp việc chăm sóc mẹ. Hàng tháng chúng tôi góp 1 khoản tiền cố định gửi về cho mẹ tự chi tiêu và bồi dưỡng sức khỏe. 2 tháng nay nghe mẹ nói đã có người đến giúp hàng ngày, lại thêm nhìn qua điện thoại thấy bác gái đó hiền lành nên chúng tôi cũng yên tâm hơn và chủ quan không hỏi danh tính cụ thể.

2 tuần trước, lúc đó tôi đang làm việc, có bác hàng xóm ở quê gọi điện báo tin mẹ tôi bị đột tử trong đêm. Nghe tin đó mà tôi đứng không vững. Cứ nghĩ kì nghỉ lễ tới, con cháu sẽ về thăm mẹ đông đủ, nào ngờ bà ra đi đột ngột mà không có người thân bên cạnh.

Sau ngày mẹ mất, tôi hỏi bác hàng xóm về người giúp việc thuê cho mẹ ở đâu lúc bà mất. Bác ấy nói rằng mẹ tôi không thuê người làm, sợ tốn kém tiền của con cái. 2 tháng trước, mẹ thuê tạm người ta vài ngày đến giúp việc nhà để che mắt các con. Việc ăn uống hằng ngày của mẹ cũng rất đơn giản. Lâu lâu nhờ bác hàng xóm mua con tôm con tép về kho hay mớ rau là xong.

Hôm trước, lúc dọn dẹp phòng mẹ, anh tôi phát hiện ra 1 tập tiền cùng cuốn sổ chi tiêu hằng ngày của mẹ. Bà ghi lại từng khoản tiền nhận của con cháu gửi biếu, những khoản chi tiêu lặt vặt trong tháng. Kể cả tiền điện và thức ăn, tính ra mỗi tháng mẹ chi chưa quá 800 nghìn.

Bác hàng xóm nói mẹ tôi tiết kiệm lắm, suốt 1 tháng nay, mẹ tôi ho hắng nhiều. Bảo mua thuốc tốt uống cho nhanh khỏi nhưng bà ngang ngạnh coi thường bệnh, toàn tự uống mấy thuốc lá trong vườn cho đỡ tốn tiền.

Tuổi già của mẹ, cần có các con ở bên quan tâm chăm sóc, vậy mà chúng tôi nghĩ là gửi tiền biếu mỗi tháng là đủ. Để rồi mẹ mất trong cô độc 1 mình, chúng tôi mới thấy hối hận thật sự!

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.