Anh tôi bị vợ nằng nặc đòi “trả về nhà nội”
Trần đời có ai bị vợ đuổi về nhà nội với lý do “hay đùa quá trớn” như anh trai tôi không cơ chứ!
Anh trai tôi là người có ngoại hình bình thường, bù lại được cái duyên và vui tính nên nhiều người quý. Làng trên xóm dưới không ai không biết tiếng anh Q. “hài”, bởi đi đến đâu anh tôi cũng tấu hề đến đó.
Nhiều chị thích anh tôi nên cứ lượn qua lượn lại xưởng xay gạo nhà tôi suốt. Mẹ tôi cứ lắc đầu bảo sao thằng Q. nó đen thui như cột nhà cháy, cười lên chỉ thấy mỗi hàm răng mà lắm đứa mê vậy.
Anh tôi hay ghẹo con gái trong làng nhưng chẳng tán ai cả. Quanh năm anh chỉ cắm đầu làm việc, tích cóp được bao tiền anh đưa cho mẹ hết. Mẹ thương anh nên gom tất cả để mua vàng, bảo sau Q. cưới vợ thì không lo của ăn của để nữa. Lúc nào anh cũng chỉ có vài chục nghìn trong túi, mọi người toàn trêu nghèo thế thì tán gái sao nổi. 32 tuổi anh tôi vẫn lẻ bóng, tôi đi lấy chồng rồi anh vẫn độc thân. Bố mẹ thở dài nói với tôi hay anh mày mắc bệnh khó nói. Tôi cười lăn cười bò với những lần suy diễn của phụ huynh.
Tôi đem thắc mắc ấy hỏi thẳng anh trai mình. Q. giãy nảy lên kêu anh hoàn toàn bình thường, thích phụ nữ và chẳng có “bệnh kín” gì hết.
Rồi để chứng minh là mình bị oan uổng, đùng cái anh tôi đòi cưới vợ khiến cả nhà ngỡ ngàng. Chị dâu là người làng bên, kém anh tôi 2 tuổi, trắng trẻo xinh đẹp, là chủ một tiệm làm tóc nhỏ trong thị trấn. Nghe anh Q. kể lại là chị chủ động tán anh trước, làm quen qua mạng xong chat chit một thời gian thì anh giả vờ qua quán chị cắt tóc.
Thấy chị hiền lành, chăm chỉ và xinh xắn nên anh tôi ngỏ lời muốn cưới luôn sau 5 tháng “đò đưa” âm thầm. Bố mẹ tôi vừa gặp con dâu tương lai đã ưng bụng, kêu tháng sau ăn hỏi cưới luôn.
Cưới xong anh tôi chiều vợ như công chúa. Chị dâu chuyển tiệm tóc về đây, bố mẹ tôi cắt luôn miếng đất cạnh xưởng gạo để xây quán mới cho chị.
Nửa năm sau chị dâu có bầu. Bố mẹ tôi vui lắm, mua luôn cái ô tô 4 chỗ làm quà cho cháu nội. Anh tôi ngày càng quấn vợ hơn, nhưng từ lúc chị dâu có thai thì gia đình bắt đầu xảy ra nhiều chuyện dở khóc dở cười.
Ai cũng biết anh tôi tính “nhây” hay đùa. Chị dâu yêu anh Q. cũng vì anh hài hước đó chứ. Tuy nhiên khi có chửa thì chị thay đổi nội tiết, nghén nặng và hay bực mình khó chịu. Thế là từ thích chuyển sang ghét, cứ anh tôi trêu cái gì là chị dâu cáu cái đó.
Bố mẹ tôi nhiều lần nhắc con trai là đừng chọc vợ nữa nhưng anh Q. không nghe. Vợ nhờ lấy đồ gì anh cũng múa may một lúc mới đem tới. Đã thế còn chơi trò “cợt nhả”, vợ đưa tay cầm lấy thì anh Q. rụt ra rụt vào. Cứ thế xong một ngày chị dâu cáu gắt liên tục, hò hét mắng chồng đến nỗi hàng xóm xung quanh nghe thấy hết.
Rồi anh Q. có cái tật hay lén cấu vợ lúc ngủ. Cứ giả vờ xoa bụng bầu mát xa cho vợ một lúc xong anh sẽ đột ngột cấu chị dâu một cái. Bao lần đang ngủ bố mẹ tôi giật bắn mình vì tiếng hét của con dâu. Mách bố mẹ xong chị đạp thẳng anh tôi ra ngoài, bắt ôm chăn gối nằm ngoài phòng khách. Bố mẹ tôi góp ý lẫn mắng mỏ liên tục mà anh Q. chẳng chịu nghe, vẫn đùa kiểu ấy khiến chị dâu tức đến mất ngủ.
Ngày nào anh tôi cũng giở mấy trò đùa vô tri ra như thế. Tôi sang chơi nghe chị dâu kể mà cũng lắc đầu bó tay. Anh Q. toàn chống chế rằng vợ cười vui nhiều thì con đẻ ra mới hồn nhiên tươi tắn. Chị dâu dọa tới hôm đẻ mà anh còn bày trò là chị sẽ ly hôn ngay lập tức.
Rồi mong mãi cũng đến ngày chị dâu “vỡ chum”. Anh tôi không có mặt ở nhà nên chẳng ai chọc chị dâu cả, song anh lại gây chuyện kiểu khác khiến cả nhà dở khóc dở cười.
Chuyện là hôm ấy anh tôi giao hàng cho khách ở tỉnh bên. May sao lúc chị dâu trở dạ thì tôi đang ngồi bên đó, em bé đòi ra sớm hơn dự kiến tận 2 hôm nên cả nhà cuống lên dọn đồ chuẩn bị vào viện.
Tôi gọi Q. về đưa chị đi đẻ, anh tài lanh chạy lên bệnh viện tỉnh làm thủ tục trước mà không báo lại với ai. Chán chê xong đi tìm vợ ở khoa sản mà không thấy, anh gọi về mới biết vợ vẫn đang ở nhà ôm bụng chờ chồng đón.
Em bé chào đời xong y tá chưa kịp ôm ra ngoài, anh tôi vui quá nên ôm nhầm con nhà người khác đẻ ở phòng bên cạnh. Chị dâu mệt đến nỗi thở không ra hơi, đầu tóc bơ phờ nhợt nhạt, anh Q. còn giơ máy ảnh lên chụp bảo “Hiếm khi có ảnh dìm hàng vợ” .
Đẻ xong thiếu quần áo mặc ở viện, chị bảo anh tôi về lấy mấy bộ ngủ sạch sẽ lên cho chị thay. Anh tôi hí hửng mang bọc đồ thơm phức lên, mở ra thấy toàn áo 2 dây với quần đùi nên chị dâu tức nổ đom đóm mắt. Bị vợ mắng tơi tả xong anh tôi còn cãi rằng “Trời nóng nên mặc đồ vậy cho mát” . Cả phòng hậu sinh cười nghiêng ngả, mẹ tôi thì lắc đầu chả biết bênh ông con trai ngốc nghếch kiểu gì.
Sáng hôm chuẩn bị ra viện, chị dâu thèm một cốc trái cây ép lạnh nên gọi chồng dậy đi mua. Anh tôi mắt nhắm mắt mở ra cổng viện mua nước, lúc về xách lỉnh kỉnh một đống túi. Chị hỏi mua gì nhiều thế, anh hồn nhiên nói ngoài nước ép ra anh mua thêm cả cà phê với matcha cho vợ uống thêm tỉnh táo. Chị cạn lời không buồn nói lại nữa, nhắn tin cho tôi bảo “Chị chán ông anh mày lắm rồi” .
Tuần đầu chị dâu ở cữ bên ngoại, trời mưa suốt nên chị kiêng không ra ngoài. Nằm ôm con mãi cũng buồn nên chị gọi tôi sang trò chuyện cho vui. Vừa đến nơi tôi đã thấy chị dâu ném đồ từ trong phòng ra ngoài, biết ngay anh tôi lại trêu chọc gì đó. Chị chưa khỏe lại sau sinh, anh tôi cứ mang điện thoại ra bắt chị xem video nhố nhăng khiến chị không được nghỉ ngơi yên tĩnh. Bố mẹ chị dâu khuyên anh tôi nghiêm túc giúp vợ chăm con, anh tôi vâng dạ gật gù xong đâu lại vào đấy.
Nay tôi đang đi làm thì chị dâu gọi điện khóc. Hoảng hốt tưởng có chuyện gì, hóa ra chị đòi trả anh tôi về nhà nội! Anh đùa nhiều quá khiến chị mệt không chịu đựng nổi. Chị không thấy chồng hài hước nữa mà chỉ thấy phiền thôi.
Tôi nói đỡ cho anh mình mấy câu xong bảo chị cứ nghỉ ngơi để tôi gọi bố mẹ qua lôi anh về. Nếu cứ để anh nhây như này khéo chị dâu đòi ly hôn thật. Phụ nữ sinh xong đã tâm lý nhạy cảm rồi, anh tôi không biết điều lại còn kiếm chuyện thêm. Chán chả buồn khuyên nữa!
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 7 giờ trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.
Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.