Ba ngày ốm chồng chỉ nhắn tin hỏi thăm tôi hai lần
Anh không tỏ ra lo lắng cho vợ, khi tôi trách thì anh bảo không hiểu cho anh, đòi hỏi những điều anh không làm được.
Tôi 27 tuổi, lập gia đình được 3 tháng. Sau khi cùng tốt nghiệp đại học, anh ở lại trường làm công tác sinh viên, còn tôi về quê ở Tiền Giang làm. Tuy cách xa nhau gần 200km nhưng chúng tôi vẫn chung thuỷ và tôn trọng công việc, bạn bè của nhau.
5 năm sau khi ra trường, chúng tôi có một đám cưới ấm cúng trong sự chúc phúc của hai bên gia đình và bạn bè. Tôi đang xin chuyển công tác về lại TP HCM với chồng và đang chờ kết quả. Chồng bằng tuổi tôi, tính tình hiền lành, hài hước và có tư tưởng hiện đại. Vì thế, dù tôi rất hay đi công tác, anh vẫn thông cảm và hiểu công việc của tôi. Ngược lại, tôi cũng rất tin tưởng, tôn trọng công việc của chồng. Thế nhưng chồng có một khuyết điểm là vô tâm. Thời gian yêu nhau, chồng ít lần vô tâm khiến tôi rất buồn nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chia tay.

Ảnh minh họa
Anh rất trách nhiệm với công việc nên thà lỡ hẹn với tôi trong những ngày kỷ niệm, ngày lễ, tết chứ chưa bao giờ vì tôi mà xin nghỉ làm một buổi nào. Anh không bao giờ nói thương, nhớ tôi. Khi tôi nói nhớ thì anh ậm ừ “Anh biết rồi”, còn bảo tôi nếu có giận anh cũng không thể nói những lời ngọt ngào vì tính thế rồi, không thể dối lòng khi không nhớ tôi mà nói dối. Ở xa nhau, tôi rất cần những lời lẽ ấm áp, không phải ham mật ngọt mà là những lúc xa cách không có anh bên cạnh tôi rất cần lời nói yêu thương để được động viên, an ủi. Vì tôi hiểu anh nên dù có nhiều người theo đuổi tôi vẫn chung thuỷ và chờ đợi anh. Thương anh, mỗi lần giận anh tôi càng thương hơn. 5 năm trôi qua, tôi đã vượt qua khoảng cách và cảm thông để cùng anh đi đến hôn nhân.
Cưới nhau mới vài tháng, tôi cảm nhận anh không thay đổi mà ngày càng khiến tôi thất vọng vì sự vô tâm. Đỉnh điểm là vào tuần rồi, tôi bị sốt nhưng cuối tuần vẫn đón xe từ Tiền Giang đi hơn 3 tiếng đồng hồ về nhà chồng. Trời mưa, tôi xuống xe vẫn không thấy anh ra đón dù đã báo trước khi gần tới. Tôi đứng trú mưa, đường tối và rất mệt.
Một lát sau anh ra, tôi càu nhàu chuyện anh ra đón trễ, anh tỏ ra khó chịu. Khi phở bưng ra, anh lẳng lặng ăn cũng không hỏi tôi tiếng nào. Tôi nói anh vô tâm, không quan tâm đến vợ, anh liền bỏ đũa bảo tới bữa ăn cũng không yên. Tôi cũng bỏ đũa không ăn, anh đập bàn ngay trong quán tỏ vẻ giận dữ. Tôi tủi thân, bỏ khỏi quán, đi bộ dầm mưa gần một km về nhà chồng. Anh đuổi theo năn nỉ, xin lỗi nhưng tôi nhất quyết không lên xe.
Thật sự lúc đó, vì nghĩ đến bổn phận dâu con chứ không tôi đã bỏ về. Đến nhà, ba mẹ chồng hỏi, tôi chữa cháy bảo vì anh quên mang áo mưa nên cả hai đều ướt cho ba mẹ yên tâm. Tôi vào nhà tắm một lúc sau thì cơn sốt lại kéo đến. Tôi uống thuốc vẫn không khỏi, mẹ chồng bảo anh chở tôi qua phòng khám gần nhà truyền dịch (chứ không phải anh tự đề nghị).
Trên đường đi, vợ chồng đã làm lành vì tôi không muốn lớn chuyện, cứ im lặng với nhau ba mẹ sẽ nghi ngờ và buồn lòng. Lúc tôi nằm truyền dịch, anh nằm giường vô tư lấy điện thoại chơi game, xem phim. Khi tôi lên cơn sốt, anh vẫn chơi game, chỉ có nhân viên phòng khám chăm sóc. Tôi trách anh vô tâm, anh bảo không lẽ em muốn anh vồ vập chăm sóc mới là quan tâm? Tôi nằm ứa nước mắt tủi thân, anh biết làm tôi buồn nên bỏ điện thoại, chăm sóc tôi. Bác sĩ tại phòng khám khuyên tôi vào viện vì bị sốt xuất huyết chứ không phải sốt thông thường. Ban đầu tôi định sẽ tự lo nhưng vì bị sốt nặng, chồng không thể nghỉ việc cả tuần để lo, ba mẹ chồng phải buôn bán nên tôi gọi mẹ ruột lên chăm sóc.
Khi tôi nằm viện anh cũng quan tâm, lo lắng nhưng chỉ ở mức bình thường. Đến ngày thứ 2 tôi nằm viện, anh bảo tối phải đi nhậu với người thầy trong trường vì đã hẹn trước. Sau 5 ngày ở viện tôi cũng được về nhà. Hai ngày về nhà, họ hàng đến thăm rất nhiều, ai cũng hỏi anh sao ngày chủ nhật không thấy về thăm vợ, tôi và mẹ ruột đều bệnh vực rằng anh đã theo tôi về và trở lại thành phố, anh bận trực, bận ngoại khoá chứ không dám nói vì bận đi đám cưới. Ngày thứ ba tôi về nhà nhưng chỉ có 2 lần anh nhắn tin hỏi tôi đã hết bệnh hẳn chưa. Tôi giận nên anh gọi không bắt máy và trách anh vô tâm, anh bảo rằng do anh gọi tôi không bắt máy chứ anh không vô tâm.
Thật sự tôi không quá yếu đuối đến nỗi phải dựa dẫm chồng, không cần anh phải vất vả về thăm tôi khi đường xa, bệnh của tôi cũng không quá nghiêm trọng, anh còn công việc, xã giao, nhiều chuyện phải lo, nhưng chỉ cần anh tỏ ra lo lắng cho tôi, có ý muốn thu xếp mọi chuyện để về với vợ là đã vui rồi. Tất nhiên, tôi sẽ khuyên anh ở lại thành phố lo công việc, ai hỏi gì tôi sẽ có cách nói đỡ cho anh. Ấy vậy mà anh không hề hiểu, không tỏ ra lo lắng cho vợ, khi tôi trách thì anh bảo không hiểu cho anh, đòi hỏi những điều anh không làm được.
Ngoài chuyện đó ra, chồng tôi rất tốt và hiền, chưa bao giờ to tiếng, chuyện chăn gối cũng rất hoà hợp. Tôi rất buồn và hoang mang, không biết mình đòi hỏi quá đáng ở chồng không? Một người vợ muốn được chồng cưng chiều, lo lắng, thương nhớ có phải là yếu đuối quá không?
Vân
Theo Ngôi Sao
Mẹ chồng đòi 'giúp' rồi đổ bệnh: Sự thật đằng sau chiếc chìa khóa nhà riêng
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Bà xin cắt thêm chìa khóa nhà tôi với lý do "sang chơi với cháu", nhưng thực tế là cứ lén sang dọn dẹp dù tôi đã khéo léo từ chối.
Con trai 30 tuổi mới yêu, tôi lo “đũa lệch” khi cô ấy thu nhập vài ngàn USD/tháng
Tâm sự - 5 giờ trướcCon trai tôi ngoài 30 tuổi, hiền lành và kín tiếng chuyện yêu đương, chưa lần nào nó dẫn bạn gái về nhà. Gần đây, con bất ngờ dẫn một cô gái về nói đã yêu nhau ba năm nhưng yêu xa, bạn gái làm việc cho công ty nước ngoài, thu nhập vài ngàn USD/tháng
Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt
Tâm sự - 17 giờ trướcMỗi lần nhớ lại câu nói của con trong bệnh viện, tôi vẫn thấy nhói lên.
10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Trong giây phút ấy, nhìn đứa trẻ khát sữa, tôi đã ngỏ ý với chồng xin nhận nuôi bé. Anh vô cùng bất ngờ, anh cũng muốn thế nhưng lại sợ tôi buồn vì dù sao hai người cũng từng có một quá khứ sâu đậm.
Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày
Tâm sự - 23 giờ trướcNghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.
Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu
Tâm sự - 1 ngày trướcỞ tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...
Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn
Tâm sự - 1 ngày trướcBố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'
Tâm sự - 2 ngày trướcCưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.
Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...
Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sựGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?