Ba ngày ốm chồng chỉ nhắn tin hỏi thăm tôi hai lần

Chủ nhật, 19:20 22/11/2015 | Tâm sự

Anh không tỏ ra lo lắng cho vợ, khi tôi trách thì anh bảo không hiểu cho anh, đòi hỏi những điều anh không làm được.

Tôi 27 tuổi, lập gia đình được 3 tháng. Sau khi cùng tốt nghiệp đại học, anh ở lại trường làm công tác sinh viên, còn tôi về quê ở Tiền Giang làm. Tuy cách xa nhau gần 200km nhưng chúng tôi vẫn chung thuỷ và tôn trọng công việc, bạn bè của nhau.

5 năm sau khi ra trường, chúng tôi có một đám cưới ấm cúng trong sự chúc phúc của hai bên gia đình và bạn bè. Tôi đang xin chuyển công tác về lại TP HCM với chồng và đang chờ kết quả. Chồng bằng tuổi tôi, tính tình hiền lành, hài hước và có tư tưởng hiện đại. Vì thế, dù tôi rất hay đi công tác, anh vẫn thông cảm và hiểu công việc của tôi. Ngược lại, tôi cũng rất tin tưởng, tôn trọng công việc của chồng. Thế nhưng chồng có một khuyết điểm là vô tâm. Thời gian yêu nhau, chồng ít lần vô tâm khiến tôi rất buồn nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chia tay.

 

Ảnh minh họa

Anh rất trách nhiệm với công việc nên thà lỡ hẹn với tôi trong những ngày kỷ niệm, ngày lễ, tết chứ chưa bao giờ vì tôi mà xin nghỉ làm một buổi nào. Anh không bao giờ nói thương, nhớ tôi. Khi tôi nói nhớ thì anh ậm ừ “Anh biết rồi”, còn bảo tôi nếu có giận anh cũng không thể nói những lời ngọt ngào vì tính thế rồi, không thể dối lòng khi không nhớ tôi mà nói dối. Ở xa nhau, tôi rất cần những lời lẽ ấm áp, không phải ham mật ngọt mà là những lúc xa cách không có anh bên cạnh tôi rất cần lời nói yêu thương để được động viên, an ủi. Vì tôi hiểu anh nên dù có nhiều người theo đuổi tôi vẫn chung thuỷ và chờ đợi anh. Thương anh, mỗi lần giận anh tôi càng thương hơn. 5 năm trôi qua, tôi đã vượt qua khoảng cách và cảm thông để cùng anh đi đến hôn nhân.

Cưới nhau mới vài tháng, tôi cảm nhận anh không thay đổi mà ngày càng khiến tôi thất vọng vì sự vô tâm. Đỉnh điểm là vào tuần rồi, tôi bị sốt nhưng cuối tuần vẫn đón xe từ Tiền Giang đi hơn 3 tiếng đồng hồ về nhà chồng. Trời mưa, tôi xuống xe vẫn không thấy anh ra đón dù đã báo trước khi gần tới. Tôi đứng trú mưa, đường tối và rất mệt.

Một lát sau anh ra, tôi càu nhàu chuyện anh ra đón trễ, anh tỏ ra khó chịu. Khi phở bưng ra, anh lẳng lặng ăn cũng không hỏi tôi tiếng nào. Tôi nói anh vô tâm, không quan tâm đến vợ, anh liền bỏ đũa bảo tới bữa ăn cũng không yên. Tôi cũng bỏ đũa không ăn, anh đập bàn ngay trong quán tỏ vẻ giận dữ. Tôi tủi thân, bỏ khỏi quán, đi bộ dầm mưa gần một km về nhà chồng. Anh đuổi theo năn nỉ, xin lỗi nhưng tôi nhất quyết không lên xe.

Thật sự lúc đó, vì nghĩ đến bổn phận dâu con chứ không tôi đã bỏ về. Đến nhà, ba mẹ chồng hỏi, tôi chữa cháy bảo vì anh quên mang áo mưa nên cả hai đều ướt cho ba mẹ yên tâm. Tôi vào nhà tắm một lúc sau thì cơn sốt lại kéo đến. Tôi uống thuốc vẫn không khỏi, mẹ chồng bảo anh chở tôi qua phòng khám gần nhà truyền dịch (chứ không phải anh tự đề nghị).

Trên đường đi, vợ chồng đã làm lành vì tôi không muốn lớn chuyện, cứ im lặng với nhau ba mẹ sẽ nghi ngờ và buồn lòng. Lúc tôi nằm truyền dịch, anh nằm giường vô tư lấy điện thoại chơi game, xem phim. Khi tôi lên cơn sốt, anh vẫn chơi game, chỉ có nhân viên phòng khám chăm sóc. Tôi trách anh vô tâm, anh bảo không lẽ em muốn anh vồ vập chăm sóc mới là quan tâm? Tôi nằm ứa nước mắt tủi thân, anh biết làm tôi buồn nên bỏ điện thoại, chăm sóc tôi. Bác sĩ tại phòng khám khuyên tôi vào viện vì bị sốt xuất huyết chứ không phải sốt thông thường. Ban đầu tôi định sẽ tự lo nhưng vì bị sốt nặng, chồng không thể nghỉ việc cả tuần để lo, ba mẹ chồng phải buôn bán nên tôi gọi mẹ ruột lên chăm sóc.

Khi tôi nằm viện anh cũng quan tâm, lo lắng nhưng chỉ ở mức bình thường. Đến ngày thứ 2 tôi nằm viện, anh bảo tối phải đi nhậu với người thầy trong trường vì đã hẹn trước. Sau 5 ngày ở viện tôi cũng được về nhà. Hai ngày về nhà, họ hàng đến thăm rất nhiều, ai cũng hỏi anh sao ngày chủ nhật không thấy về thăm vợ, tôi và mẹ ruột đều bệnh vực rằng anh đã theo tôi về và trở lại thành phố, anh bận trực, bận ngoại khoá chứ không dám nói vì bận đi đám cưới. Ngày thứ ba tôi về nhà nhưng chỉ có 2 lần anh nhắn tin hỏi tôi đã hết bệnh hẳn chưa. Tôi giận nên anh gọi không bắt máy và trách anh vô tâm, anh bảo rằng do anh gọi tôi không bắt máy chứ anh không vô tâm.

Thật sự tôi không quá yếu đuối đến nỗi phải dựa dẫm chồng, không cần anh phải vất vả về thăm tôi khi đường xa, bệnh của tôi cũng không quá nghiêm trọng, anh còn công việc, xã giao, nhiều chuyện phải lo, nhưng chỉ cần anh tỏ ra lo lắng cho tôi, có ý muốn thu xếp mọi chuyện để về với vợ là đã vui rồi. Tất nhiên, tôi sẽ khuyên anh ở lại thành phố lo công việc, ai hỏi gì tôi sẽ có cách nói đỡ cho anh. Ấy vậy mà anh không hề hiểu, không tỏ ra lo lắng cho vợ, khi tôi trách thì anh bảo không hiểu cho anh, đòi hỏi những điều anh không làm được.

Ngoài chuyện đó ra, chồng tôi rất tốt và hiền, chưa bao giờ to tiếng, chuyện chăn gối cũng rất hoà hợp. Tôi rất buồn và hoang mang, không biết mình đòi hỏi quá đáng ở chồng không? Một người vợ muốn được chồng cưng chiều, lo lắng, thương nhớ có phải là yếu đuối quá không?

Vân

Theo Ngôi Sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.