Bàn với chồng bán nhà để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ đẻ, tôi nhận được cái lắc đầu kèm chuỗi ngày như địa ngục
Sau khi nghe đề nghị của vợ, chồng tôi nhất định không chịu đồng ý và thay đổi hoàn toàn thái độ chứ chẳng còn vui vẻ như trước nữa.
Vợ chồng tôi đã lấy nhau được hơn 1 năm nay. Dù là vợ chồng trẻ nhưng chúng tôi đã có nhà có xe đàng hoàng giữa thành phố. Đương nhiên đó không chỉ là nỗ lực của hai vợ chồng mà còn nhờ sự giúp đỡ không nhỏ từ bố mẹ chồng.
Không phải tự hào nhưng trong số những cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học và lập nghiệp, tôi tin rằng mình khá nhanh nhạy. Cũng chính vì vậy mà từ khi còn đi học, tôi đã tự kiếm tiền học bằng việc bán hàng online. Dù khá vất vả nhưng nó đem lại cho tôi không ít kinh nghiệm cũng như đỡ đần bố mẹ chuyện tiền nong.
Trong khi đó, chồng tôi lại là con một của một gia đình khá giả ở thành phố. Được sinh ra và lớn lên trong một môi trường tốt và được vạch sẵn tương lai nên dường như anh chẳng phải lo nghĩ điều gì. Kể cả khi đã có gia đình rồi, anh vẫn được bố mẹ chiều chuộng hết mực. Chẳng nói đâu xa, căn nhà 5 tỉ mà chúng tôi đang ở cũng có đến một nửa là nhờ bố mẹ anh giúp.

(Ảnh minh họa)
Thực ra ngày lấy chồng, tôi đã phải nhận không ít lời bàn ra tán vào của những người xung quanh. Nào là tôi "bẫy" chồng tôi, nào là đũa mốc chòi mâm son, nào là tôi lấy anh chỉ vì cơ ngơi nhà anh chứ chẳng phải yêu đương gì,... Nhưng tôi đều bỏ qua tất cả những lời nói đó và cố gắng tự mình kiếm nhiều tiền hơn để dập tắt chúng.
Cứ tưởng như thế là yên ổn, ai ngờ mẹ tôi phát hiện bị bệnh hiểm nghèo. Như đã nói, vì gia cảnh khá bình thường nên dù cố đến mấy thì tiền thuốc thang, chạy chữa cho mẹ cũng dần khiến gia đình tôi rơi vào thế cạn kiệt. Tiền tôi làm ra bao nhiêu cũng gửi hết về nhà cho bố mà vẫn không đủ.
Trong thời gian đó, chồng tôi vẫn thường xuyên qua lại, thăm nom mẹ. Mỗi lần như thế anh đều mua thuốc bổ nhập ngoại và đưa cho bố tôi một ít tiền. Bên cạnh đó, chồng tôi cũng lo lắng việc nhà để tôi có nhiều thời gian hơn cho việc buôn bán và chăm mẹ. Tất cả những việc đó tôi đều rất cảm kích và biết ơn.
Thế nhưng, lần mới nhất tôi về thăm mẹ thì bác sĩ bảo muốn mẹ tôi khỏi bệnh thì phải đưa bà ra nước ngoài chữa trị. Với gia đình tôi lúc này, đây là điều hoàn toàn không khả thi bởi không có tiền. Nhìn mẹ ngày càng héo mòn, ánh mắt của bố thì ngày càng trũng sâu vì lo lắng cho mẹ, phận làm con như tôi không khỏi xót xa.

(Ảnh minh họa)
Nghĩ đi nghĩ lại mà không biết vay tiền ở đâu, tôi đành về nói chuyện với chồng. Nghe xong anh cũng chỉ ậm ừ chứ không có ý kiến gì khác. Thấy thế, tôi bàn:
- Hay là mình bán căn nhà này đi rồi mua một căn chung cư ở ngoại thành được không anh? Tiền chênh lệch thì em lấy tạm để chữa bệnh cho mẹ, sau này em trả.
- Em nói gì lạ thế? Sao lại như vậy được? Một là căn nhà này có không ít công sức của bố mẹ anh, đâu có phải nói bán là bán ngay được. Hai là ở ngoại thành đi làm rất xa và vất vả.
- Nhưng không lẽ anh để em giương mắt nhìn mẹ ngày một yếu đi như thế à? Đã lấy nhau rồi thì mẹ nào cũng là mẹ chứ. Nếu đó là mẹ anh thì anh đã bán vội rồi ấy!
- Chuyện không phải là mẹ anh hay mẹ em mà anh cảm thấy điều này hoàn toàn không hợp lý. Còn việc tiền nong chạy chữa thì tính cách khác chứ không thể bán nhà được. Việc này kết thúc tại đây. Mong em đừng nhắc lại nữa.
Nói xong chồng tôi liền quay lưng đi ngủ, bỏ mặc vợ với một núi lo lắng và ấm ức. Mấy ngày hôm nay anh cũng lạnh nhạt với tôi ra mặt, không còn nói chuyện hay thân mật như ngày trước nữa. Nhưng càng nghĩ tôi lại càng không biết mình sai ở đâu. Chẳng lẽ tôi muốn cứu mẹ cũng là sai? Mẹ ốm đã mệt mỏi rồi bây giờ lại thêm chuyện này nữa khiến tôi đau đầu quá!
Theo Miss Tơ (Helino)
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 21 giờ trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 1 ngày trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.