Bao năm làm dâu chăm mẹ chồng tận tình, đến phút cuối bà lại dặn con trai giấu tôi chuyện chia tài sản
Tối hôm đó, tôi im lặng suốt bữa cơm. Chồng tôi thấy lạ, hỏi gì tôi cũng chỉ đáp qua loa.
Tôi lấy anh khi mới 25, cả hai đều tay trắng, bắt đầu từ căn phòng trọ chật chội giữa thành phố.
Đến giờ, chúng tôi đã có hai đứa con ngoan ngoãn, một căn nhà nhỏ và cuộc sống tương đối ổn định. Nhưng mọi thứ bắt đầu chệch hướng từ ngày mẹ chồng tôi đổ bệnh.
Mẹ chồng tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, nghiêm khắc nhưng cũng rất trọng tình nghĩa. Từ khi chồng mất, bà một mình gồng gánh nuôi chồng tôi ăn học thành tài.
Có lẽ vì thế mà bà luôn xem anh là niềm tự hào, là tất cả. Khi bà đổ bệnh, chính tôi là người đưa bà từ quê lên chăm sóc. Tôi nghĩ đó là lẽ tự nhiên, là đạo làm dâu, làm con.
Mỗi ngày, tôi lo từng bữa cơm, từng viên thuốc cho bà, thức đêm túc trực mỗi khi bà trở bệnh. Mẹ chồng đau đớn rên rỉ, tôi cũng mấy lần ngất đi vì kiệt sức.
Có đêm đang đút cháo cho bà, tôi nghe bà nắm chặt tay mình thì thào: "Mẹ cảm ơn con nhiều lắm, Thuận à...". Những lúc ấy, tôi thấy mình như được an ủi phần nào.
Nhưng rồi một hôm, khi tôi đang phơi đồ ngoài sân, chợt nghe tiếng mẹ chồng thì thầm với chồng tôi trong phòng khách.
Tôi không có ý nghe lén, nhưng từng câu từng chữ cứ vang rõ mồn một qua cánh cửa khép hờ. "Mẹ tính rồi, nhà đất dưới quê, sổ tiết kiệm, tất cả mẹ để lại cho con. Nhưng đừng cho Thuận biết, con nhé. Đàn bà, biết nhiều lại đâm ra tính toán, lắm chuyện".
Chồng tôi cũng chỉ khẽ vâng một tiếng, chẳng hề phản đối.
Tim tôi như thắt lại. Hóa ra, bao năm tôi chăm bà, thức trắng đêm trông nom, cuối cùng vẫn không khác người lạ. Đến tài sản cũng phải giấu, sợ tôi biết mà đòi phần. Tôi bưng chậu quần áo, quay vào nhà mà lòng nặng trĩu.
Tối hôm đó, tôi im lặng suốt bữa cơm. Chồng tôi thấy lạ, hỏi gì tôi cũng chỉ đáp qua loa. Mấy đêm sau, tôi giả vờ ngủ rồi nghe tiếng chồng gọi điện cho anh trai kể chuyện mẹ sắp xếp xong xuôi mọi thứ. Giọng anh nhẹ như gió thoảng, chẳng hề áy náy.

Ảnh minh họa
Sáng hôm sau, khi tôi đang đút cháo cho bà, tay hơi mạnh hơn bình thường, bà khẽ nhăn mặt, nhìn tôi khó chịu. "Đút nhiều thế này làm sao mẹ nuốt nổi?".
Tôi cười nhạt, đặt bát xuống bàn, "Mẹ không nuốt nổi thì để con gọi con trai mẹ xuống đút cho mẹ".
Mẹ chồng tôi lặng người, còn chồng tôi từ phòng ngủ bước ra, mặt ngơ ngác. Bà nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn dò xét. Tôi đứng dậy, quay lưng bỏ vào bếp, mặc kệ bát cháo trên bàn.
Đột nhiên, tôi cảm thấy mình đã phí quá nhiều năm tháng, tình cảm cho một mối quan hệ mà cuối cùng lại bị xem nhẹ như thế.
Những ngày sau đó, tôi cố tình lảng tránh mẹ chồng. Bà ho khan, rên rỉ giữa đêm, tôi vẫn nằm im, giả vờ không nghe thấy. Chồng tôi bắt đầu để ý, thỉnh thoảng lại nhắc nhở tôi nhẹ nhàng, nhưng tôi chỉ cười, bảo bận chăm con, làm việc nhà mệt quá nên sức đâu mà để ý nữa.
Ngày hôm qua, khi chồng tôi đi làm, mẹ chồng gọi tôi vào phòng. Bà nhìn tôi, đôi mắt sâu hoắm như muốn nói điều gì đó. "Con giận mẹ à?".
Tôi ngồi xuống ghế, không đáp. Bà khẽ thở dài, cố nắm lấy tay tôi. "Mẹ biết con vất vả... nhưng đàn bà đừng so bì, tính toán với chồng con nhiều quá, thiệt thân thôi".
Lúc ấy, tôi chỉ thấy cay đắng. Phải chăng, bao năm qua tôi đã nhầm khi nghĩ rằng mình là một phần trong gia đình này? Hay tôi chỉ là người ngoài, làm dâu nhưng mãi chẳng được công nhận, chẳng được tin tưởng?
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 20 phút trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

