Bi kịch sau một lần học làm người lớn
Với tuổi 14-15, bị cáo không thể lý giải được sai phạm của mình, càng không biết hành vi ấy là vi phạm pháp luật.
![]() |
|
Hình minh họa |
Một lần học làm... người lớn
“Vì sao con làm vậy? Có phải bắt chước phim ảnh hay net “đen” không?” - tôi hỏi. Em cúi đầu, lí nhí: “Con không coi. Nhưng mà... Con cũng không biết vì sao nữa...”. “Cháu nó không biết làm vậy là ở tù đâu cô. Con bé 4 tuổi ở gần nhà trọ, thường hay qua chơi với mấy đứa học sinh. May mà giám định cho thấy con bé không bị gì cả, nếu không thì ân hận cả đời” - mẹ em tiếp lời. Bà có 4 đứa con, em là con trai duy nhất và là con út.
“Vợ chồng tôi quan niệm mình không giàu có nên cố gắng cho con cái chữ để làm vốn. Cũng may, mấy đứa nhỏ đều chịu học, đứa là sinh viên đại học kinh tế, đứa là học sinh giỏi toán lớp 12, còn cháu là học sinh giỏi suốt 9 năm liền. Ngày đi thi học kỳ 2 năm lớp 9, cháu bị đau ruột thừa nhưng giấu ba mẹ, gắng gượng đi thi. Thấy con sốt, tôi hỏi, cháu nói không sao. Đến chiều thi xong, dọc đường đi bộ về nhà, cháu phải ngồi nghỉ nhiều lần vì đau quá. Tôi đưa cháu đi bệnh viện, bác sĩ bắt mổ luôn. Đó, như sáng giờ lên đây, cháu cứ than mất một buổi học...”.
Bà nhìn con âu yếm rồi kể tiếp: “Ở nhà việc gì cũng được mẹ và các chị lo, cơm bưng nước rót. Vậy chớ ra đường, cháu hay giúp đỡ bạn bè và người khác lắm. Có lần đến giờ tan học mà cháu chưa về, cả nhà dáo dác đi tìm, thấy cháu mồ hôi nhễ nhại đi về. Hỏi ra mới biết, cháu thấy một cụ già ngồi xe lăn đẩy đi khó nhọc nên đưa giúp ông cụ về tận nhà”.
“Hồi nãy vô toa-lét, thấy có chú công an đi vô, cháu sợ bị bắt giam nên chạy ra, không đi nữa. Từ sau khi xảy ra vụ án, cháu ốm hẳn đi vì lo sợ nên ăn ngủ không được. Hôm nay tòa xử, tối qua cháu trằn trọc không ngủ đến 3 giờ sáng hai mẹ con dậy để ra bến xe...” - mẹ em lại thở dài. Sau khi xảy ra vụ án, ba mẹ, bà ngoại em đã đến gia đình người bị hại thăm hỏi, xin lỗi, đặt vấn đề bồi thường đồng thời xin được bãi nại.
Tuy nhiên, gia đình người bị hại nhất quyết không đồng ý. Họ mong muốn tòa xét xử theo pháp luật mới có tác dụng răn đe, giáo dục bị cáo. Xử sơ thẩm, TAND tỉnh Tây Ninh tuyên phạt em 3 năm tù. Gia đình người bị hại kháng cáo đòi tăng hình phạt, mẹ em - đại diện hợp pháp của bị cáo - kháng cáo xin được hưởng án treo để em tiếp tục học hành.
“Con tôi làm sai ắt phải bị pháp luật trừng phạt. Chúng tôi nói với cháu, ai cũng có lúc phạm sai lầm và phải trả giá. Quan trọng là biết sai và làm lại cuộc đời. Tuổi của con còn trẻ, tất cả cũng chỉ mới bắt đầu. Đừng vì mặc cảm có tội mà phó mặc đời mình. Vấp ngã thì phải đứng dậy, không được phép lùi bước, nản chí. Cuộc đời khắc nghiệt nhưng không đóng cửa với những ai cố gắng đến cùng. Chúng tôi cố gắng giúp con đối diện với sự thật. Nhưng làm cha mẹ, chúng tôi vẫn mong muốn con được hưởng án treo hoặc hoãn thi hành án để học xong lớp 12, có tấm bằng phổ thông... Nếu bây giờ mà bắt cháu ở tù ngay, kiến thức sẽ bị quên hết...” - mẹ em nói.
HĐXX gọi tên em. Hai mẹ con líu ríu bước vào. Gương mặt tái xanh, mồ hôi lấm tấm trên trán, em run rẩy đứng trước vành móng ngựa. Nhưng phiên tòa hôm đó phải hoãn do đại diện hợp pháp người bị hại vắng mặt. Quay sang nhìn mẹ em và tôi, em nở một nụ cười. Đó là nụ cười của đứa trẻ sắp bị đánh đòn nhưng được cho nợ lại. “Vậy là con còn “sống” thêm mấy ngày nữa” - em mừng rỡ. Chao ôi, niềm vui của trẻ thơ sao làm nhói lòng người lớn đến vậy!
