Biết cách hạnh phúc với những gì mình có
Đó là câu chuyện của một bà mẹ đơn thân đã vật vã với hành trình 13 năm nuôi cô con gái bị Down của mình lớn lên...
Cô thú nhận, mình cũng rất thương con, làm mọi việc vì con, sẵn sàng hy sinh những mong muốn, thuận lợi của cá nhân để giữ con, bảo vệ con. Nhưng cô đã không nuôi con với niềm vui, niềm hạnh phúc được cùng con trải nghiệm những giây phút bên nhau đẹp đẽ.
Cho đến lúc con gái phải điều trị mấy ngày trong bệnh viện, cô được gặp một người mẹ khác tương tự như hoàn cảnh của mình nhưng hai mẹ con họ đã có một cuộc sống hoàn toàn khác. Khi ấy, cô vỡ ra nhiều điều.

Trước tiên, người mẹ kia luôn chọn cho con gái mình những bộ quần áo điệu đà, che đi vóc dáng hơi mũm mĩm của con gái. Trong bệnh viện, mỗi lần rửa mặt, vệ sinh thân thể cho con gái, người mẹ ấy luôn bộc lộ tình yêu thương với từng centimet trên người con.
Cùng là 5-10 phút thực hiện một nhiệm vụ quen thuộc mỗi ngày 2-3 lần nhưng chị ấy luôn làm với nụ cười tươi tắn và miệng luôn nói chuyện với con gái về từng vẻ đẹp của con, giảng giải cho con hiểu về mọi điều thay đổi của con, cách làm thế nào để con thoải mái, dễ chịu nhất. Hai mẹ con họ rất vui vẻ, hào hứng với công việc đơn giản, lặp đi lặp lại ấy.
Cô nhận thấy mình chưa bao giờ khen làn da trắng mịn, mỏng manh của con gái. Chưa bao giờ cô hỏi con cái trứng cá nhỏ trên trán khiến con khó chịu như thế nào, muốn cậy nó ra sao, nên làm gì thì nó không đau, không bị nổi mẩn to hơn nữa.
Cô chỉ biết cắt ngắn tóc cho con chứ chưa bao giờ quan tâm kiểu tóc nào hợp với gương mặt tròn phúng phính của con, không gây ảnh hưởng đến cuộc sống của con hàng ngày. Cô chọn đôi giày bata cho con vì hợp với túi tiền của mình mà không nghĩ đến đôi dép mềm to như cái xuồng để con dễ đi và không bó chặt đôi bàn chân hơi dày của con.
Cô làm mọi việc cho con vì nghĩ con không tự biết làm, con vụng về, làm chậm chạp mất thời gian, không kiên nhẫn chỉ dạy cho con hàng ngày. Khi hai mẹ con ra đường, cô chỉ vô thức thực hiện mọi điều để con không làm ảnh hưởng đến xung quanh, để mọi người không cảm thấy bất tiện vì con chứ chưa quan tâm tìm cách làm con thoải mái, con thích như thế nào.
Có lẽ vậy mà cuộc sống của hai mẹ con cô khá lặng lẽ, trôi đi vì thời gian đang trôi chứ không phải vì hai mẹ con đang sống trọn vẹn cuộc sống của mình…
Chỉ 4 ngày trong bệnh viện, chứng kiến mẹ con họ bên nhau, xem người mẹ kiên nhẫn dạy con mình về mọi thứ, nhìn họ chia sẻ với nhau từng niềm vui, nỗi vất vả, khó khăn, cô cảm nhận được niềm hạnh phúc thực sự của mẹ con họ khi có nhau, khi được cùng nhau trải qua mỗi ngày.
Bà mẹ ấy không giấu giếm tình yêu của mình dành cho con, không bao giờ cảm thấy những khác biệt của con làm phiền cuộc sống của hai mẹ con hay sẽ bị người khác để ý, bình luận. Dù con thực sự chưa tự mình làm được gì nhiều thì người mẹ ấy vẫn miệt mài vừa làm cho con, vừa dạy con, uốn nắn con.
Hôm ra viện, người mẹ ấy tặng cho cô một đôi găng tay mỏng, có độ co giãn tốt mà chị thường đeo một đôi tương tự vào tay mình khi tắm cho con gái. Chị nói đôi găng tay này giống một cái bông tắm, làm cho sữa tắm nổi bọt, dễ dàng làm sạch làn da của con một cách nhẹ nhàng.
Nhưng nó đặc biệt ở chỗ, chị vẫn có thể có thể âu yếm, vuốt ve con bằng đôi bằng tay của mình. Nếu dạy con tự tắm thì đôi găng tay giúp con tự làm sạch đơn giản, sau đó con chỉ cần tháo đôi găng tay ra, xả nước sạch sữa tắm là yên tâm rồi.
Điều đó càng làm cô thấm hơn bài học yêu thương dành cho những người thân yêu của mình ngay cả trong vất vả, khó khăn, đớn đau hay khác biệt. Những yêu thương vô điều kiện, giản dị, chân thành ấy sẽ là nguồn sức mạnh vô hình giúp con người có thể trụ vững giữa cuộc đời nhiều biến cố khó lường.
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 22 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 2 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 3 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.