Hà Nội
23°C / 22-25°C

Biết cách hạnh phúc với những gì mình có

Thứ hai, 16:28 20/05/2024 | Tâm sự

Đó là câu chuyện của một bà mẹ đơn thân đã vật vã với hành trình 13 năm nuôi cô con gái bị Down của mình lớn lên...

Cô thú nhận, mình cũng rất thương con, làm mọi việc vì con, sẵn sàng hy sinh những mong muốn, thuận lợi của cá nhân để giữ con, bảo vệ con. Nhưng cô đã không nuôi con với niềm vui, niềm hạnh phúc được cùng con trải nghiệm những giây phút bên nhau đẹp đẽ.

Cho đến lúc con gái phải điều trị mấy ngày trong bệnh viện, cô được gặp một người mẹ khác tương tự như hoàn cảnh của mình nhưng hai mẹ con họ đã có một cuộc sống hoàn toàn khác. Khi ấy, cô vỡ ra nhiều điều.

Biết cách hạnh phúc với những gì mình có - Ảnh 1.

Trước tiên, người mẹ kia luôn chọn cho con gái mình những bộ quần áo điệu đà, che đi vóc dáng hơi mũm mĩm của con gái. Trong bệnh viện, mỗi lần rửa mặt, vệ sinh thân thể cho con gái, người mẹ ấy luôn bộc lộ tình yêu thương với từng centimet trên người con.

Cùng là 5-10 phút thực hiện một nhiệm vụ quen thuộc mỗi ngày 2-3 lần nhưng chị ấy luôn làm với nụ cười tươi tắn và miệng luôn nói chuyện với con gái về từng vẻ đẹp của con, giảng giải cho con hiểu về mọi điều thay đổi của con, cách làm thế nào để con thoải mái, dễ chịu nhất. Hai mẹ con họ rất vui vẻ, hào hứng với công việc đơn giản, lặp đi lặp lại ấy.

Cô nhận thấy mình chưa bao giờ khen làn da trắng mịn, mỏng manh của con gái. Chưa bao giờ cô hỏi con cái trứng cá nhỏ trên trán khiến con khó chịu như thế nào, muốn cậy nó ra sao, nên làm gì thì nó không đau, không bị nổi mẩn to hơn nữa.

Cô chỉ biết cắt ngắn tóc cho con chứ chưa bao giờ quan tâm kiểu tóc nào hợp với gương mặt tròn phúng phính của con, không gây ảnh hưởng đến cuộc sống của con hàng ngày. Cô chọn đôi giày bata cho con vì hợp với túi tiền của mình mà không nghĩ đến đôi dép mềm to như cái xuồng để con dễ đi và không bó chặt đôi bàn chân hơi dày của con.

Cô làm mọi việc cho con vì nghĩ con không tự biết làm, con vụng về, làm chậm chạp mất thời gian, không kiên nhẫn chỉ dạy cho con hàng ngày. Khi hai mẹ con ra đường, cô chỉ vô thức thực hiện mọi điều để con không làm ảnh hưởng đến xung quanh, để mọi người không cảm thấy bất tiện vì con chứ chưa quan tâm tìm cách làm con thoải mái, con thích như thế nào.

Có lẽ vậy mà cuộc sống của hai mẹ con cô khá lặng lẽ, trôi đi vì thời gian đang trôi chứ không phải vì hai mẹ con đang sống trọn vẹn cuộc sống của mình…

Chỉ 4 ngày trong bệnh viện, chứng kiến mẹ con họ bên nhau, xem người mẹ kiên nhẫn dạy con mình về mọi thứ, nhìn họ chia sẻ với nhau từng niềm vui, nỗi vất vả, khó khăn, cô cảm nhận được niềm hạnh phúc thực sự của mẹ con họ khi có nhau, khi được cùng nhau trải qua mỗi ngày.

Bà mẹ ấy không giấu giếm tình yêu của mình dành cho con, không bao giờ cảm thấy những khác biệt của con làm phiền cuộc sống của hai mẹ con hay sẽ bị người khác để ý, bình luận. Dù con thực sự chưa tự mình làm được gì nhiều thì người mẹ ấy vẫn miệt mài vừa làm cho con, vừa dạy con, uốn nắn con.

Hôm ra viện, người mẹ ấy tặng cho cô một đôi găng tay mỏng, có độ co giãn tốt mà chị thường đeo một đôi tương tự vào tay mình khi tắm cho con gái. Chị nói đôi găng tay này giống một cái bông tắm, làm cho sữa tắm nổi bọt, dễ dàng làm sạch làn da của con một cách nhẹ nhàng.

Nhưng nó đặc biệt ở chỗ, chị vẫn có thể có thể âu yếm, vuốt ve con bằng đôi bằng tay của mình. Nếu dạy con tự tắm thì đôi găng tay giúp con tự làm sạch đơn giản, sau đó con chỉ cần tháo đôi găng tay ra, xả nước sạch sữa tắm là yên tâm rồi.

Điều đó càng làm cô thấm hơn bài học yêu thương dành cho những người thân yêu của mình ngay cả trong vất vả, khó khăn, đớn đau hay khác biệt. Những yêu thương vô điều kiện, giản dị, chân thành ấy sẽ là nguồn sức mạnh vô hình giúp con người có thể trụ vững giữa cuộc đời nhiều biến cố khó lường.

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 5 giờ trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình

Tuổi già đắng chát: Con trai trả hơn 300 triệu để mẹ thôi sống cùng gia đình

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Có những người dành cả cuộc đời hy sinh cho con cái, đến tuổi già lại nhận về sự cô đơn và hụt hẫng. Tôi là một trong số đó.

7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai

7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai

Tâm sự - 16 giờ trước

Tích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.

Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn

Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.

Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn

Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.

Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm

Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém

Tâm sự - 3 ngày trước

Hè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.

Top