Bỏ mặc mẹ ốm anh trai lấy vợ dọn ra ở riêng, mấy tháng sau quay về nói câu sốc
Nỗi căm hận trong tôi dâng lên đến đỉnh điểm, tôi lao đến tát cho anh trai một cái cháy má rồi gào lên đuổi anh ta ra khỏi nhà.
Bố mẹ tôi có hai anh em, anh trai tôi là cả, còn tôi là em gái út. Anh tôi lấy vợ hơn 1 năm rồi, hiện tại đã ở riêng. Còn tôi vẫn độc thân sống cùng bố mẹ. Tình cảm anh em trước nay vốn rất tốt đẹp nhưng mới đây tôi đã là người quăng cho chính anh trai mình một cái tát cháy má!
Sau đám cưới đúng một tuần, anh tôi nghe lời vợ nằng nặc đòi ra ở riêng, trong khi đó mẹ tôi thì đang ốm, rất cần các con bên cạnh. Thời điểm đó tôi lại đang đi công tác xa nhà trong nửa năm không ở bên cạnh mẹ được. Nếu không thì tôi đã chăm sóc cho bà, chẳng cần đến vợ chồng họ.
Biết sức khỏe của mẹ như vậy nhưng anh tôi vẫn nhẫn tâm dọn đồ đi. Mẹ tôi vốn hiền lành, thấy họ kiên quyết ra ngoài ở cũng đành đồng ý, không một lời trách móc hay oán thán.

Cứ tưởng rồi họ cũng về thăm mẹ mỗi tuần nhưng không, phải đến cả tháng anh tôi mới qua nhà được một lúc. Còn chị dâu thì phải vài tháng mới thấy mặt một lần. Bình thường cũng chẳng bao giờ gọi điện hỏi thăm mẹ chồng. Mà từ trước đến nay mẹ tôi đâu làm gì có lỗi với chị ấy? Sau đó có lần tôi nhắc nhở anh trai khuyên bảo vợ thì anh ấy buông một câu thế này:
- Chị dâu mày tủi thân và giận dỗi vì nhà chồng trao ít vàng trong đám cưới. Bạn bè chị ấy toàn được nhà chồng tặng cả chục cây vàng mà mẹ lại cho chị ấy có 3 chỉ, chị ấy không buồn mới là lạ. Bảo mẹ là cũng không thể trách con dâu được!
Tôi quá sốc trước lời giải thích của anh trai. Vợ anh vô lý và quá đáng như vậy mà anh còn bênh vực và cho rằng chị ấy đúng? Anh tôi thật sự đã đội vợ lên đầu rồi! Từ lúc ấy tôi xác định sẽ không bao giờ liên quan gì tới hai vợ chồng nhà họ. Cũng chẳng trông mong gì nữa, dù sao tôi đã về gần nhà sẽ chăm sóc mẹ, họ sống cuộc sống của riêng họ thế nào tùy ý.
Gần đây chị dâu tôi mang thai, anh tôi đột nhiên về nhà nhiều hơn hẳn. Nguyên nhân chẳng phải vì thăm non mẹ mà vì bảo mẹ tôi nấu nướng bồi dưỡng cho con dâu. Mẹ tôi nghĩ mình cũng cần có trách nhiệm với đứa cháu chưa ra đời nên vui vẻ đồng ý không than vãn gì. Nhưng vợ chồng anh ấy kiếm ra tiền mà chẳng gửi mẹ được xu nào tiền thức ăn. Mẹ tôi thì có vài đồng lương hưu, mới nửa tháng mua đồ bổ dưỡng cho chị dâu đã hết sạch lương của bà.
Tôi bất bình thay cho mẹ, mới nhắc anh trai thì anh ấy trợn trừng:
- Mẹ chồng chăm sóc con dâu và cháu nội mà còn đòi tiền à?
Tôi thật sự câm nín không biết phải nói ra sao. Với những người cố tình không hiểu lý lẽ thì thiết nghĩ có giảng giải cả ngày họ cũng không muốn hiểu. Tôi bảo mẹ đừng nấu nữa cho mệt người, anh tôi khỏe mạnh đấy, vợ chồng có gì tự chăm nhau. Nhưng bà hiền lành nên vẫn nhẫn nhịn con trai và con dâu. Cho dù từ cái ngày mẹ tôi nấu nướng cho họ, chưa một lần chị dâu gọi điện cất lời nhờ vả hay cảm ơn mẹ chồng!
Hôm vừa rồi mẹ tôi bị ốm, anh tôi thừa biết điều đó nhưng vẫn thản nhiên thông báo buổi chiều đi làm về sẽ qua lấy đồ ăn cho vợ, dặn mẹ tôi chuẩn bị trước. Mẹ tôi hoa mắt chóng mặt vẫn cố lết vào bếp nấu nướng. Tôi tức giận gào lên với mẹ:
- Tốt nhất là mẹ hãy coi như không có người con trai ấy đi! Con cái như thế thì thà không có còn hơn!
Tôi có thể vào bếp nấu nhưng với người chị dâu như vậy thì đừng hòng! Chúng tôi chẳng nợ nần gì nhau, tôi không có trách nhiệm phải chăm sóc chị ta!
Gần tối anh tôi về qua lấy đồ ăn, khi biết mẹ chưa nấu nướng gì, anh ấy lập tức giận giữ trách mắng:
- Mẹ làm gì cả ngày mà không nấu nổi một nồi gà hầm cho con dâu? Mẹ sống vô tâm ích kỷ như thế thì đừng trách sau này chúng con không báo hiếu!

Nỗi căm hận trong tôi dâng lên đến đỉnh điểm, tôi lao đến tát cho anh trai một cái cháy má rồi gào lên đuổi anh ta ra khỏi nhà:
- Mẹ đã sinh ra anh, nuôi anh lớn từng này là hết trách nhiệm. Lấy vợ rồi ra ở riêng thì liệu mà chăm nhau đi! Có hiếu với mẹ thì mẹ yêu thương, quan tâm lại, còn không thì cút!!! Nhất là không mẹ con gì nữa! Chờ được hai người báo hiếu thì chắc mẹ đã chẳng còn hơi sức mà hưởng!
Sau đó tôi đóng sầm cửa lại và khóa trái, anh ta đập cửa một lát tôi không mở thì tức giận chửi đổng mấy câu rồi bỏ đi. Mẹ lặng người rồi bật khóc khiến tôi thương bà vô hạn. Tôi chưa kết hôn làm mẹ, chưa hiểu được nỗi khổ tâm của bà nhưng sự bất hiếu của anh trai thì thật sự tôi không thể chấp nhận nổi. Tôi chỉ biết ôm lấy mẹ rồi an ủi bà: “Mẹ đừng buồn nữa, còn có con cơ mà…”.
Quỳnh Chi
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...