Bố vợ từng coi con rể là “kẻ không có tương lai”
“Em ơi! Chuẩn bị đồ đạc nhanh lên nhé, chúng mình về nhà ngoại”, giọng Đạt vang lên từ phòng khách.
“Về nhà ngoại” – chưa bao giờ Hương thấy câu nói này thân thương, gần gũi đến thế. Cách đây gần 10 năm, với Hương, mỗi lần về nhà chẳng khác nào những cuộc tra tấn tinh thần. Bố Hương không thích Đạt trở thành con rể của ông, vì thế ông đã tìm mọi cách ngăn cản đám cưới của đôi trẻ.
Bố Hương là công chức, ông được cơ quan phân cho căn hộ cũ này để yên tâm công tác, nó nhỏ nhắn và thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn là lựa chọn tốt nhất cho 2 bố con vào thời điểm ấy. Đồng lương ít ỏi của bố chỉ có thể trang trải học phí cho Hương, thực phẩm ăn uống hàng ngày đều trông chờ vào những thứ mẹ Hương gửi từ quê lên.
Với bố Hương, tình hình có vẻ tệ hơn khi nhà trường thông báo rằng ông sẽ phải chia sẻ căn hộ với một đồng nghiệp khác, và đó người ông không ưa tí nào, chính là bố Đạt.
Hương và Đạt đã gặp nhau trong tình cảnh éo leo như thế. Căn hộ bé tí giờ phải chia làm 4 khoảnh cho 4 người. Hương không biết vì sao 2 ông bố không ưa nhau, có lẽ là những xích mích trong công việc. Khi về nhà, họ thường im lặng, không chào hỏi nhau. Hương cũng không quan tâm nhiều về chuyện người lớn, cô cần tập trung vào việc học. Bố cô ngày nào cũng dặn: “Con phải học cho tốt, sau này kiếm được công việc tốt thì mới có được người chồng tử tế”.

Ảnh minh họa
Thế nhưng mỗi lần Hương cố gắng tập trung để học thì tiếng đàn ghi-ta ở bên kia vách ngăn lại vang lên, kèm theo những tiếng gõ, tiếng đập rất “vô duyên”. Có lần Hương hét lên: “Này hàng xóm! Làm ơn trật tự chút nhé, tôi đang học bài”. Giọng ồm ồm đáng ghét của Đạt như muốn trêu ngươi: “Hàng xóm đâu, người một nhà mà”.
Lúc ấy Hương chưa biết Đạt học trường nào, ngành gì nhưng lúc nào anh cũng nghêu ngao đàn hát, như thể cuộc sống của anh chỉ có âm nhạc thôi vậy. “Có lẽ nào anh ta là kẻ ăn chơi?” – những suy nghĩ có phần tiêu cực ấy vô tình cuốn Hương vào cuộc sống của Đạt. Mỗi ngày cô lại muốn biết thêm chút ít về anh.
Một lần, bố Hương đi công tác, bố Đạt về quê ăn cưới, đôi trẻ đã tận dụng cơ hội này để hẹn hò. Hương bị thu hút bởi mọi thứ ở Đạt.
Cuộc sống đang êm đềm thì đột nhiên bố Đạt xin nghỉ hưu sớm. Ông về quê, Đạt ở lại Hà Nội một mình. Đón nhận tin này, Hương không biết cô nên vui hay buồn. Còn bố Hương, ông thể hiện rõ thái độ không hài lòng: “Con với chả cái, giỏi giang thì tự kiếm việc làm đi chứ”.
Khi ấy Hương không hiểu lắm câu nói của bố mình, về sau cô mới biết bố Đạt xin về hưu sớm để nhường lại vị trí công việc ấy cho Đạt. Bố Đạt dành rất nhiều tâm huyết cho anh, kế hoạch này ông cũng không bàn trước khiến anh không còn lựa chọn nào khác. Trở thành giảng viên trẻ nhất trường, lại mang tiếng “dựa hơi” bố, Đạt càng khiến bố Hương thấy “ngứa mắt”.
Đợi Hương tốt nghiệp và xin được việc làm, đôi trẻ mới chịu công khai chuyện hẹn hò. Ngay khi biết tin, bố Đạt tỏ ra hài lòng, hơn ai hết, ông biết Hương là cô gái ngoan ngoãn, chăm chỉ và có nhiều tham vọng trong công việc, ông tin Hương sẽ thành công, ông không bận tâm đến những xích mích của người lớn trong quá khứ mà thật lòng vun vén cho tình yêu của 2 con. Nhưng bố Hương lại khác, ông kịch liệt phản đối, trong mắt ông, Đạt là một chàng trai… không có tương lai.
Những tranh luận to tiếng giữa Hương và bố ngày càng căng thẳng. Bố Hương không chịu “xuống thang”, Hương quyết định dồn hết số tiền cô kiếm được trong năm đầu tiên đi làm để cùng Đạt tổ chức đám cưới. Ngày trọng đại không có sự góp mặt của người lớn, hạnh phúc đôi trẻ vì thế cũng không trọn vẹn.
Cuộc “chiến tranh lạnh” giữa Hương và bố khiến Đạt không vui. Anh tìm mọi cách để hàn gắn vết rạn trong gia đình vợ, mỗi dịp lễ Tết, anh thường chủ động rủ Hương về nhà ngoại. Hương miễn cưỡng làm theo những gì Đạt yêu cầu nhưng chưa lần nào những cuộc trở về ấy khiến cô cảm thấy dễ chịu. Hễ nhìn thấy Đạt, bố Hương một là không nói câu nào, hai là bắt đầu mỉa mai.
Mọi chuyện chỉ có thể khác đi khi Hương sinh con gái đầu lòng. Niềm vui đứa cháu mang lại khiến ông ngoại quên mất rằng ông từng không ưa bố cháu. Con gái Hương càng lớn càng thông minh lanh lợi, mỗi lần về với ông ngoại, nó thường tìm cách giấu răng giả của ông, 2 ông cháu còn nghĩ ra đủ trò để chơi, ngôi nhà không ngớt tiếng cười, đến mức hàng xóm cũng phải ghen tị.
10 năm đã trôi qua, Hương và Đạt mua được một căn hộ chung cư, cuộc sống đã khác rất nhiều nhưng tình yêu của họ vẫn thế, đầy ắp niềm vui và những tiếng cười. Điều khiến Hương hạnh phúc nhất là mối quan hệ giữa bố cô và Đạt đã thay đổi, tiếp xúc với con rể nhiều hơn, lắng nghe những tâm tư của anh, bố Hương dần mở lòng và yêu quý anh từ lúc nào mà chính ông cũng không biết.
Giờ đây anh không chỉ là con rể mà còn là niềm tự hào của ông nữa. Hương thầm cảm ơn sự kiên nhẫn của chồng và biết ơn cả sự xuất hiện vô giá của cô con gái bé bỏng, con bé chính là chất keo kỳ diệu, chữa lành vết rạn ngày nào mà cô ngỡ không bao giờ có thể hàn gắn được.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.
Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".
Ngoại tình trong lúc tuyệt vọng, tôi trả giá bằng cuộc hôn nhân tan nát
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những tháng ngày hôn nhân ngột ngạt vì nợ nần và cờ bạc, tôi đã phạm sai lầm khi ngoại tình. Biết chuyện, mẹ chồng lập tức thay khóa cửa, cấm tôi gặp con.
Sốc khi người yêu gửi bảng "tất toán" liệt kê danh sách đòi quà hậu chia tay
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi yêu nhau, anh ta nói anh chẳng tiếc em bất cứ thứ gì, nhưng vừa chia tay thì đã gửi cho tôi bảng "tất toán" liệt kê danh sách đòi quà.
Tôi phát hiện chồng ngoại tình khi vừa sinh con đầu lòng được 2 tháng
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi vừa sinh con đầu lòng được 2 tháng thì phát hiện chồng ngoại tình qua những tin nhắn trong điện thoại.
Sau buổi họp lớp, vì câu nói của 'hoa khôi' lúc nửa đêm tôi lập tức rời nhóm chat
Tâm sựGĐXH - Sau buổi họp lớp tưởng chừng vui vẻ, người đàn ông quyết định rời nhóm chat vì cảm thấy bị đem ra làm trò đùa quá giới hạn.



