Buông hay nắm?
Trong đầu tôi bây giờ chỉ vang lên một câu hỏi: Làm gì đây? Tự buông hay cố giữ? Chấp nhận cảnh chồng chung, cảnh chồng có con riêng hay chấp nhận số phận thui thủi một mình?

Chúng tôi đến với nhau như thế, trong mọi lời chỉ trích, lăng nhục của gia đình và cười nhạo của bạn bè. Với những người thân mắng mỏ anh là ngu, là dại, bị bỏ bùa, tôi đã cố chứng minh điều ngược lại: Tôi mở riêng cho anh một công ty, đặt anh lên một vị trí xã hội quan trọng và cung cấp tiền bạc cho cả gia đình anh. Ngoài vật chất, tôi đã cố gắng yêu thương, chăm sóc người thân anh hết lòng và cuối cùng, họ cũng đã phải miễn cưỡng chấp nhận tôi với một cái lễ ra mắt nhỏ. Với dự đoán của bạn bè: xem có được 2,3 năm không, tôi đã cố gắng gìn giữ gia đình của mình bằng sự hy sinh hết mình.
Về với nhau tôi đã 45 tuổi, tôi vẫn luôn nung nấu trong lòng ý định cố gắng sinh cho anh một đứa con. Bởi anh là đàn ông, là con trai duy nhất của bố mẹ anh. Thế nhưng suốt gần 8 năm với mọi loại thuốc thang, tôi vẫn không thể nào có bầu được dù các bác sĩ sau khi kiểm tra đều nói rằng mọi hoạt động và cơ quan trong cơ thể tôi vẫn còn hoạt động bình thường, khả năng làm mẹ vẫn có thể xảy ra.
8 năm trôi qua, chúng tôi vẫn còn đang bên nhau, tôi vẫn còn trẻ. Theo mọi người thì tôi nhìn không hề già so với tuổi của mình vì tôi hết sức giữ gìn nhan sắc, dáng vóc của mình, để giữ anh. Anh thì tất nhiên ngày càng đẹp trai, khỏe mạnh và lịch lãm hơn vì được tôi chăm sóc và lo toan mọi điều. Thế nhưng, cuộc tìm kiếm con của tôi hình như bắt đầu làm anh mệt mỏi. Cách đây chừng vài tháng, trong một lần nói chuyện, anh bảo tôi: “Anh sẽ không bao giờ bỏ em vì anh biết ơn tất cả những gì em đã làm cho anh và gia đình anh, nhưng anh nhất định phải có con”. Khi nghe câu đó của anh, tôi gần như bị sốc nặng. Bởi tôi biết đó là điều báo trước cho sự lựa chọn, quyết định của anh mà tôi không có quyền ngăn cản, phản đối.
PNO