Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh

Thứ ba, 10:11 09/08/2022 | Tâm sự

Bố tôi vất vả hơn nửa đời, vậy mà chưa kịp nghỉ ngơi đã phải chiến đấu với bệnh hiểm nghèo.

Bố tôi vất vả hơn nửa đời, vậy mà chưa kịp nghỉ ngơi đã phải chiến đấu với bệnh hiểm nghèo.

Một buổi chiều mùa hè nắng gay gắt, tôi dặn dò y tá chăm sóc cho bố trong thời gian chờ em trai tôi đến trông bố buổi tối. Cả ngày hôm nay đã ngốn gần hết năng lượng hoạt động của tôi, cơ thể thấm mệt rã rời, tôi chỉ muốn về nhà để đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi một lát.

Nhớ lại mọi chuyện diễn ra trong một tuần này, tôi vẫn không dám tin nó là sự thật. Không chỉ tôi mà cả gia đình đều mong đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi...

Năm nay, bố tôi đến tuổi nghỉ hưu, cả nhà đang dự định làm một chuyến xuyên Việt để bố được nghỉ dưỡng sau hơn nửa đời vất vả. Tôi và mẹ đã lên kế hoạch chi tiết xem cả nhà sẽ đi những đâu, chơi những gì để bố được vui vẻ nhất.

Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh - Ảnh 1.

Trước khi đi vài ngày, bố gặp chút vấn đề về sức khoẻ, ba chị em chúng tôi liền giục bố đi khám sức khỏe tổng thể luôn để yên tâm. Bố tôi vốn là một ngược rất khỏe mạnh, ông luôn chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao và sinh hoạt rất điều độ nên cả nhà đều tin chắc rằng việc đi khám chỉ là để cho đủ thủ tục mà thôi.

Thế nhưng kết quả trả về tay khiến bầu trời Hà Nội hôm ấy như sụp đổ trước mắt tôi.

Bố tôi bị ung thư phổi. Thời gian của ông còn lại chẳng bao nhiêu...

Tôi đã xin bác sĩ giữ kín tình trạng bệnh tình với bố, tôi không muốn ông suy sụp và thật lòng tôi và cả nhà vẫn ôm ấp hi vọng sẽ tìm mọi cách để chạy chữa cho bố.

Cuối cùng cả nhà thống nhất sẽ nói rằng ông bị viêm phổi cần nhập viện để điều trị, trước mắt chỉ có thể dùng cách này để giấu ông mà thôi. Những ngày qua cả gia đình tôi suy sụp đến tận cùng, mẹ tôi cứ vào viện thăm bố là lại không có cách nào kìm được nước mắt. Bà suy nghĩ nhiều đến mất ngủ rồi cũng lâm bệnh. Cả nhà chỉ còn ba chị em chạy qua chạy lại chăm sóc cho cả bố và mẹ. Mới chỉ vài ngày mà ba đứa chúng tôi tưởng chừng như vài năm.

Chúng tôi không ngại vất vả, càng không sợ tốn kém. Cả ba anh chị em đều thống nhất có gì cũng bán hết miễn là cứu được bố mà thôi.

Thế nhưng đến lúc này tôi mới thấm câu "tiền bạc là vật ngoài thân", tình trạng của bố tôi càng ngày càng xấu đi. Ông vốn là một dược sĩ nên rất nhanh chóng những viên thuốc đưa đến cho ông mỗi ngày đã khiến ông biết tình trạng sức khỏe của mình rốt cuộc ra sao.

- Liên vào đây bố bảo.

Trước khi về nhà ông gọi tôi quay lại, nhịp tim của tôi nhanh đến mức tưởng chừng như không thể thở nổi nữa.

- Thế bác sĩ bảo bố bị làm sao? Ung thư à?

Tôi bật khóc nức nở trước câu hỏi thản nhiên như thể người bị căn bệnh hiểm nghèo này là ai đó xa lạ chứ chẳng phải là chính bản thân ông.

Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh - Ảnh 2.

- Giai đoạn mấy rồi? Di căn chưa?

Tôi không dám trả lời chỉ có thể cúi đầu khóc mà thôi. Bố nhìn tôi 1 lát rồi thời dài, giơ tay xoa đầu tôi.

- Đến đâu được thì đến. Không phải bán nhà bán cửa gì để chạy chữa cho bố đâu, nhà còn để mẹ con ở chứ, với lại sau này cũng có cái để cho mấy đứa cháu nội ngoại. Bố vẫn còn tiền tiết kiệm, bố sẽ đưa cho con lo liệu giúp bố nhé!

Anh trai tôi mở cửa bước vào, đôi mắt anh đỏ hoe, có lẽ anh đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tôi và bố rồi.

- Cả thằng Minh nữa, bố còn tiền không đứa nào phải bỏ tiền ra thuốc men cho bố đâu. Tao nói rồi đấy, chữa đến đâu được thì chữa, không được thì thôi.

Chúng tôi gật đầu theo ý của ông nhưng trong lòng thì không. Dù có phải làm bất kỳ điều gì để giữ bố ở lại chúng tôi đều cố gắng hết sức mình.

Lát sau, bác sĩ yêu cầu người nhà ra ngoài, tôi đứng lại nhờ y tá đôi chút rồi xách túi về nhà nghỉ ngơi.

Tối hôm trước, mẹ có gọi điện cho tôi, giọng nói đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Bà dặn chúng tôi phải bình tĩnh hơn, bà cũng vậy. Cuộc chiến với ung thư là một cuộc chiến dài, không ai được gục ngã thì bố mới có thể yên tâm chữa bệnh được.

Có lẽ hơn mẹ là người hiểu bố hơn ai hết nên chỉ mất vài ngày cân bằng cảm xúc để có thể cùng bố chiến đấu với bệnh tật.

Tôi nằm xuống giường nhưng không sao ngủ được, một tin nhắn từ bố gửi đến. Một tin nhắn ngắn gọn nhưng khiến lòng tôi vô vàn cảm xúc đan xen với nhau: "Bố khoẻ. Bố sống dai lắm. Cả nhà không phải lo".

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt

Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt

Tâm sự - 9 phút trước

Mỗi lần nhớ lại câu nói của con trong bệnh viện, tôi vẫn thấy nhói lên.

10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng

10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng

Tâm sự - 49 phút trước

GĐXH - Trong giây phút ấy, nhìn đứa trẻ khát sữa, tôi đã ngỏ ý với chồng xin nhận nuôi bé. Anh vô cùng bất ngờ, anh cũng muốn thế nhưng lại sợ tôi buồn vì dù sao hai người cũng từng có một quá khứ sâu đậm.

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

Tâm sự - 5 giờ trước

Nghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.

Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu

Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu

Tâm sự - 8 giờ trước

Ở tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn

Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn

Tâm sự - 12 giờ trước

Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.

Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'

Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'

Tâm sự - 1 ngày trước

Cưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.

Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu

Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...

Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình

Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.

“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai

“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai

Tâm sự - 2 ngày trước

“Sống thử” vài tháng, tôi thấy nhiều điểm không thể dung hòa với bạn gái, nhất là lối sống bừa bộn, dễ dãi. Tôi phát hiện cô ấy vẫn liên lạc và gặp gỡ bạn trai cũ. Khi tôi còn đang tính chia tay vì mất niềm tin, cô ấy bất ngờ thông báo có thai.

Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'

Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?

Top