Hà Nội
23°C / 22-25°C

Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh

Thứ năm, 08:11 11/08/2022 | Tâm sự

Bố tôi vất vả hơn nửa đời, vậy mà chưa kịp nghỉ ngơi đã phải chiến đấu với bệnh hiểm nghèo.

Một buổi chiều mùa hè nắng gay gắt, tôi dặn dò y tá chăm sóc cho bố trong thời gian chờ em trai tôi đến trông bố buổi tối. Cả ngày hôm nay đã ngốn gần hết năng lượng hoạt động của tôi, cơ thể thấm mệt rã rời, tôi chỉ muốn về nhà để đặt lưng xuống giường nghỉ ngơi một lát.

Nhớ lại mọi chuyện diễn ra trong một tuần này, tôi vẫn không dám tin nó là sự thật. Không chỉ tôi mà cả gia đình đều mong đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi...

Năm nay, bố tôi đến tuổi nghỉ hưu, cả nhà đang dự định làm một chuyến xuyên Việt để bố được nghỉ dưỡng sau hơn nửa đời vất vả. Tôi và mẹ đã lên kế hoạch chi tiết xem cả nhà sẽ đi những đâu, chơi những gì để bố được vui vẻ nhất.

 Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh - Ảnh 1.

Trước khi đi vài ngày, bố gặp chút vấn đề về sức khoẻ, ba chị em chúng tôi liền giục bố đi khám sức khỏe tổng thể luôn để yên tâm. Bố tôi vốn là một ngược rất khỏe mạnh, ông luôn chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao và sinh hoạt rất điều độ nên cả nhà đều tin chắc rằng việc đi khám chỉ là để cho đủ thủ tục mà thôi.

Thế nhưng kết quả trả về tay khiến bầu trời Hà Nội hôm ấy như sụp đổ trước mắt tôi.

Bố tôi bị ung thư phổi. Thời gian của ông còn lại chẳng bao nhiêu...

Tôi đã xin bác sĩ giữ kín tình trạng bệnh tình với bố, tôi không muốn ông suy sụp và thật lòng tôi và cả nhà vẫn ôm ấp hi vọng sẽ tìm mọi cách để chạy chữa cho bố.

Cuối cùng cả nhà thống nhất sẽ nói rằng ông bị viêm phổi cần nhập viện để điều trị, trước mắt chỉ có thể dùng cách này để giấu ông mà thôi. Những ngày qua cả gia đình tôi suy sụp đến tận cùng, mẹ tôi cứ vào viện thăm bố là lại không có cách nào kìm được nước mắt. Bà suy nghĩ nhiều đến mất ngủ rồi cũng lâm bệnh. Cả nhà chỉ còn ba chị em chạy qua chạy lại chăm sóc cho cả bố và mẹ. Mới chỉ vài ngày mà ba đứa chúng tôi tưởng chừng như vài năm.

Chúng tôi không ngại vất vả, càng không sợ tốn kém. Cả ba anh chị em đều thống nhất có gì cũng bán hết miễn là cứu được bố mà thôi.

Thế nhưng đến lúc này tôi mới thấm câu "tiền bạc là vật ngoài thân", tình trạng của bố tôi càng ngày càng xấu đi. Ông vốn là một dược sĩ nên rất nhanh chóng những viên thuốc đưa đến cho ông mỗi ngày đã khiến ông biết tình trạng sức khỏe của mình rốt cuộc ra sao.

- Liên vào đây bố bảo.

Trước khi về nhà ông gọi tôi quay lại, nhịp tim của tôi nhanh đến mức tưởng chừng như không thể thở nổi nữa.

- Thế bác sĩ bảo bố bị làm sao? Ung thư à?

Tôi bật khóc nức nở trước câu hỏi thản nhiên như thể người bị căn bệnh hiểm nghèo này là ai đó xa lạ chứ chẳng phải là chính bản thân ông.

 Cả nhà tôi chưa kịp vui mừng khi bố nghỉ hưu thì bệnh viện báo về tin sét đánh - Ảnh 2.

- Giai đoạn mấy rồi? Di căn chưa?

Tôi không dám trả lời chỉ có thể cúi đầu khóc mà thôi. Bố nhìn tôi 1 lát rồi thời dài, giơ tay xoa đầu tôi.

- Đến đâu được thì đến. Không phải bán nhà bán cửa gì để chạy chữa cho bố đâu, nhà còn để mẹ con ở chứ, với lại sau này cũng có cái để cho mấy đứa cháu nội ngoại. Bố vẫn còn tiền tiết kiệm, bố sẽ đưa cho con lo liệu giúp bố nhé!

Anh trai tôi mở cửa bước vào, đôi mắt anh đỏ hoe, có lẽ anh đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa tôi và bố rồi.

- Cả thằng Minh nữa, bố còn tiền không đứa nào phải bỏ tiền ra thuốc men cho bố đâu. Tao nói rồi đấy, chữa đến đâu được thì chữa, không được thì thôi.

Chúng tôi gật đầu theo ý của ông nhưng trong lòng thì không. Dù có phải làm bất kỳ điều gì để giữ bố ở lại chúng tôi đều cố gắng hết sức mình.

Lát sau, bác sĩ yêu cầu người nhà ra ngoài, tôi đứng lại nhờ y tá đôi chút rồi xách túi về nhà nghỉ ngơi.

Tối hôm trước, mẹ có gọi điện cho tôi, giọng nói đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Bà dặn chúng tôi phải bình tĩnh hơn, bà cũng vậy. Cuộc chiến với ung thư là một cuộc chiến dài, không ai được gục ngã thì bố mới có thể yên tâm chữa bệnh được.

Có lẽ hơn mẹ là người hiểu bố hơn ai hết nên chỉ mất vài ngày cân bằng cảm xúc để có thể cùng bố chiến đấu với bệnh tật.

Tôi nằm xuống giường nhưng không sao ngủ được, một tin nhắn từ bố gửi đến. Một tin nhắn ngắn gọn nhưng khiến lòng tôi vô vàn cảm xúc đan xen với nhau: "Bố khoẻ. Bố sống dai lắm. Cả nhà không phải lo".

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ

Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ

Tâm sự - 53 phút trước

3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.

'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp

'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.

Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao

Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.

Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh

Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.

Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'

Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.

Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận

Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.

Thay vợ ở nhà chăm con, tôi thấy áp lực gấp 10 lần đi làm

Thay vợ ở nhà chăm con, tôi thấy áp lực gấp 10 lần đi làm

Tâm sự - 1 ngày trước

6 tháng ở nhà chăm con cho vợ đi làm, tôi cảm thấy áp lực gấp 10 lần đi làm, chỉ riêng việc bón cho con ăn cũng đủ làm tôi kiệt sức.

Bố mẹ bật khóc khi nhận từ con trai 10 triệu đồng sắm Tết: Màn 'lột xác' khó tin nhờ con dâu

Bố mẹ bật khóc khi nhận từ con trai 10 triệu đồng sắm Tết: Màn 'lột xác' khó tin nhờ con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có bao giờ bạn tin một người nghiện game, trốn học, thậm chí từng "ghé thăm" công an phường lại có thể trở thành một người chồng mẫu mực, một người con hiếu thảo?

Ở rể, tôi bị mất cả quyền dạy dỗ con cái

Ở rể, tôi bị mất cả quyền dạy dỗ con cái

Tâm sự - 2 ngày trước

Người đời hay đùa "chó chui gầm chạn", câu nói ấy tuy có phần cay nghiệt nhưng lại phản ánh đúng cái thế "tiến thoái lưỡng nan" của những ông chồng đi ở rể như tôi.

Vừa thăng chức đã đứng ra khao họp lớp, phút sau tôi chết lặng khi cả bàn gọi 10 con tôm hùm lớn

Vừa thăng chức đã đứng ra khao họp lớp, phút sau tôi chết lặng khi cả bàn gọi 10 con tôm hùm lớn

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Ngày họp lớp trùng đúng dịp thăng chức, tôi vui vẻ đứng ra mời bạn bè ăn tối. Nhưng khi cả bàn gọi thêm 10 con tôm hùm loại lớn, tôi chỉ biết im lặng lo lắng.

Top