Chăm sóc cụ bà hàng xóm 30 năm, đến khi luật sư công bố di chúc, tôi chua xót bị toà án triệu tập
Sau nhiều năm giúp đỡ bà cụ, người phụ nữ chẳng ngờ rằng bản thân lại vướng phải những rắc rối không đáng có.
Bài viết dưới đây là chia sẻ của chị Tiểu Trương (Chiết Giang Trung Quốc) đang được lan truyền trên nền tảng Toutiao.
Bà Trần Phương là hàng xóm của gia đình tôi. Hai nhà nằm liền kề nhau. Cụ bà từng có cuộc hôn nhân đẹp với người bạn đời bằng tuổi. Điều đáng tiếc là 2 người không có con.
Sau khi ông xã ra đi trước, bà Trần chỉ còn 1 mình. Bà cho biết có 2 người cháu họ nhưng tất cả đã chủ động cắt đứt liên lạc. Do không có ai để dựa vào, những lúc ốm đau, cụ bà chỉ có thể trông cậy vào hàng xóm. Thỉnh thoảng, có người mang cho bát canh nóng, người lại nấu cháo mang qua.
Là hàng xóm ngay cạnh, thật khó để tôi có thể đừng nhìn cụ bà một mình loay hoay với cuộc sống ở năm cuối đời. Nhận thấy bệnh tình bà cụ ngày một trở nặng, tôi và chồng quyết định nhận trọng trách chăm sóc cho bà.

Lúc đầu, bà một mực từ chối lòng tốt này vì lo rằng sẽ phiền đến mọi người. Theo thời gian, bà cũng dần mở lòng. Trong 30 năm sau đó, bất kể lúc nào bà cụ đổ bệnh, vợ chồng tôi đều kề cận ở bên chăm sóc bất kể ngày hay đêm.
Người ngoài nhìn vào thường nói rằng vợ chồng tôi thừa thời gian nên mới làm những công việc như vậy. Tuy nhiên, chưa khi nào chúng tôi có suy nghĩ đó. Chúng tôi luôn cho rằng họ hàng ở xa không bằng những hàng xóm sống liền kề. Chúng tôi sẽ giúp đỡ bất kỳ ai khi có thể.
Theo thời gian, 2 nhà trở nên thân thiết như ruột thịt. Vào dịp lễ Tết, tôi thường gọi bà cụ sang nhà ăn cơm cùng. Bà cũng coi vợ chồng tôi như con cháu trong nhà, chỉ bảo tận tình những điều hay lẽ phải.
Chớp mắt, vào đầu năm nay, bà Trần bước sang tuổi 92. Bà vẫn thường có dự cảm không lành về sức khỏe của mình. Tuy nhiên, tôi vẫn động viên bà cố gắng vì không phải ai cũng có thể sống thọ được như vậy.
Cho đến ngày cuối cùng của tháng 3 năm nay, tôi sang nhà bà Trần như thường lệ. Gõ cửa hồi lâu nhưng không có ai trả lời, tôi cảm thấy có chuyện không lành nên tự ý lấy chiếc khóa dự phòng được bà cho mượn để vào nhà.
Tôi chạy thẳng vào phòng ngủ để kiểm tra. Điều đáng buồn là bà Trần đã theo ông xã, rời xa gia đình chúng tôi. Ngay lập tức, tôi tìm thông tin để liên lạc với các cháu của bà cụ nhằm thông báo. Song 2 người lại tỏ ra phớt lờ, nói rằng nhờ gia đình tôi hỗ trợ việc lo tang lễ. Họ sẽ có mặt sau.
Tuy nhiên, toàn bộ công việc trong tang lễ của bà cụ đều do 1 tay chúng tay lo liệu. Những người cháu của bà Trần chỉ trở về khi luật sư liên lạc nhằm công bố di chúc. Ngày hôm đó, vợ chồng tôi khá bất ngờ vì cũng được yêu cầu có mặt.
Theo đó, trong bản di chúc, cụ bà để lại cho vợ chồng tôi căn nhà và khoản tiền 200.000 NDT (khoảng 696 triệu đồng). Tưởng rằng, 2 người cháu của của bà Trần hiểu được những đóng góp của vợ chồng tôi nên sẽ không có những phản ứng khó xử. Song thực tế, mọi chuyện diễn ra theo chiều hướng tiêu cực.
2 người này tỏ thái độ giận dữ, không công nhận bản di chúc, dẫu cho luật sư thuyết phục thế nào. Thậm chí, 1 tuần sau đó, tôi còn nhận được giấy triệu tập của tòa án. Không thể làm gì được, người nhà gia đình bà Trần đã kiện vợ chồng tôi. Họ hoàn toàn không công nhận bản di chúc này.
Nhưng giấy trắng mực đen không thể thay đổi được, cuối cùng tòa án vẫn đưa ra phán quyết cuối cùng là giữ nguyên nội dung bản di chúc do bà Trần để lại.
Vụ kiện này khiến tôi tốn rất nhiều thời gian và công sức. Tôi thường xuyên mất ngủ do lo nghĩ, kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Lúc chăm sóc cho bà Trần, tôi chưa khi nào nghĩ đến việc sẽ được thừa kế bất kỳ thứ gì. Nhưng cho đến khi có tên trong di chúc, tôi không ngờ bản thân vướng vào một loạt những rắc rối không đáng có.
Sau khi làm các thủ tục nhận thừa kế của bà Trần, vợ chồng tôi quyết định thành lập quỹ người cao tuổi nhằm giúp đỡ những người già neo đơn tại địa phương. Còn căn nhà, chúng tôi cho những hoàn cảnh khó khăn thuê lại với mức giá hỗ trợ.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 52 phút trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.
Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến khi lập gia đình và có con, anh mới thực sự hiểu nỗi lòng của cha từ đó thay đổi hoàn toàn thái độ.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.