Chồng chưa cưới hùng hổ đập cửa hỏi tội tôi ngay trước mặt cả nhà
Trước mặt bố mẹ tôi mà anh không tiếc lời mắng chửi: “Cô chưa về làm dâu mà còn trốn tránh, vô trách nhiệm với nhà chồng. Không biết sau này người nhà tôi sống chết cô có thèm đếm xỉa không?”.
Tôi 30 tuổi, cái tuổi mà được người ta gọi là gái già, gái ế thì tôi mới rục rịch lấy chồng. Ai nghe tin ấy cũng vui vẻ chúc mừng, thở phào nhẹ nhõm như thể trút được gánh nặng vậy. Bố mẹ tôi thì khỏi phải nói, họ vui mừng ra mặt. Nhưng chỉ còn cách ngày cưới hai tuần, tôi quyết định hủy hôn. Chắc hẳn điều này sẽ khiến cho bố mẹ hai bên sốc và hoang mang lắm. Thậm chí, sẽ có người nói tôi điên. Nhưng chính bản thân tôi cũng phải đấu tranh nhiều lắm mới hạ quyết tâm được như vậy.
Về người chồng hụt của tôi, anh tên Nam hơn tôi 5 tuổi được một người quen của tôi giới thiệu. Anh thuộc tuýp người truyền thống, gia trưởng và lúc nào cũng đề cao cái tôi cá nhân của mình. Anh luôn muốn tôi nhất nhất nghe theo lời săp đặt, làm theo những kế hoạch mà anh đã vạch.
Lúc nào Nam cũng quan tâm, săn sóc bố mẹ một cách thái quá. Một ngày, không biết gọi điện bao nhiêu lần nhắc bố mẹ ăn uống điều độ, đúng giờ. Trong khi bố mẹ anh, cả hai vẫn còn minh mẫn khỏe mạnh.
Sau khi đưa tôi về ra mắt, chồng chưa cưới cũng yêu cầu tôi ngày nào cũng phải gọi điện hỏi han, săn sóc bố mẹ anh như anh đang làm. Rồi luôn luôn nhấn mạnh trách nhiệm, nghĩa vụ của tôi khi làm vợ anh, làm con dâu của bố mẹ anh nữa. Tuy nhiên, chưa một lần anh nói với tôi về việc quan tâm, đối xử, báo hiếu bố mẹ tôi như thế nào.
Mới đưa tôi về ra mắt mà anh luôn nhấn mạnh trách nhiệm, nghĩa vụ của tôi khi làm vợ anh. (Ảnh minh họa)
Còn một chuyện khiến tôi không hài lòng ở Nam nữa đó là việc tiền nong. Tôi cảm thấy anh khá chặt chẽ, tính toán. Lúc nào cũng căn vặn lương của tôi được bao nhiêu, rồi đôi khi anh còn nói: “Giáo viên ngoại ngữ như em kiếm tiền dễ lắm. Đang còn trẻ, em cố gắng dạy nhiều, dịch tài liệu nhiều vào để tăng thu nhập. Sau này còn có vốn liếng chăm lo cho gia đình”.
Thậm chí, anh còn nhấn mạnh với tôi mỗi tháng phải chu cấp cho bố mẹ anh bao nhiêu tiền nữa. Vậy đấy, chưa cưới nhau mà anh đã gán cho tôi trách nhiệm chăm lo, gánh vác mọi chi tiêu trong gia đình rồi.
Thực sự, tôi thấy mình và Nam không hợp nhau một chút nào. Đã nhiều lần tôi định chia tay nhưng mọi người phân tích, Nam có công việc ổn định, gia đình cơ bản, cũng thuộc diện biết chi tiêu chứ không chơi bời gì. Đặc biệt là áp lực tuổi tác, sự thúc giục của gia đình khiến tôi nhắm mắt gật đầu đề nghị kết hôn của Nam. Coi như xong một việc trọng đại, để người thân đỡ phải bận tâm lo lắng.
Sau đám hỏi, Nam dường như xem tôi đã là vợ anh nên thoải mái trong cách cư xử, chẳng còn giữ ý tứ gì. Suốt ngày anh gọi tôi sang nhà nấu cơm, khi thì có cô ở quê lên, khi thì có cậu ghé thăm. Thậm chí, mấy đứa cháu dưới quê đang học trên này từ ký túc xá trường nào đó sang chơi anh cũng muốn tôi nghỉ dạy về lo cơm nước. Chỉ đợi tôi phản ứng lại là Nam mắng tôi té tát: “Ai chả biết em bận, quan trọng là em phải biết thu xếp. Là phụ nữ hiện đại em phải vừa lo chu toàn gia đình, vừa phải giỏi kiếm tiền thì người ta mới tôn trọng”.
Tôi ấm ức vô cùng nhưng cũng chẳng muốn cãi nhau với anh nên đành nín nhịn. Cho đến hôm vừa rồi, tôi không thể chịu nổi nữa mới đưa ra quyết định: “Thà hủy hôn bây giờ còn hơn sau này cưới rồi mới bỏ lại mang tiếng một đời chồng”.
Hôm đó, bà ngoại của anh dưới quê lên chơi, dự định ở đến ngày cưới của chúng tôi xong mới về. Bố mẹ anh vẫn muốn đưa bà đi khám tổng thể sức khỏe. Nam muốn tôi đi cùng, nhưng bố mẹ anh nói để hai bác tự đưa bà đi, nếu cần thì sẽ gọi. Không ngờ, bác trai đưa bà đi bị ngã xe, may mắn bà không sao còn bác bị xước ngoài da và bong gân.

Dù đã làm đám hỏi, nhưng tôi vẫn quyết định từ hôn, mặc cho anh ta năn nỉ, đe dọa. (Ảnh minh họa)
Tôi không hề biết chuyện đó, tối đến, Nam hùng hổ đập cửa nhà tôi. Trước mặt bố mẹ tôi mà anh không tiếc lời mắng chửi: “Cô chưa về làm dâu mà còn trốn tránh, vô trách nhiệm với nhà chồng. Không biết sau này người nhà tôi sống chết cô có thèm đếm xỉa không!”. Quá bất ngờ tôi nói anh bình tĩnh nói chuyện thì anh nói luôn: “Im đi, nếu là bà, là bố cô bị ngã như vậy cô có xót có bình tĩnh được không?”.
Thái độ của Nam khiến mọi người trong gia đình tôi nóng mặt, khó xử vô cùng. Đã thế anh bỏ về cũng chẳng được một lời chào người lớn cho phải phép. Hôm đó, tôi đã thức trắng cả đêm và suy nghĩ. Tôi mường tượng ra số phận của mình khi là vợ anh, chắc tôi sống khốn khổ lắm.
Tôi nói ra quyết định từ hôn thì Nam lại lấy lý do lo lắng cho người thân nên không giữ được bình tĩnh đề cầu xin tôi bỏ qua. Còn nếu nhất định tôi không thay đổi thì chồng chưa cưới nói sẽ bắt gia đình tôi phải đến xin lỗi từng người trong họ hàng nhà anh.
Tôi không thể lấy một người chồng như vậy được, có cố tình nhắm mắt cưới nhau thì cũng không thể hạnh phúc. Theo mọi người tôi quyết định có đúng không? Vấn đề của tôi bây giờ là ăn nói thế nào để bố mẹ tôi chấp nhận và tôn trọng quyết định của mình.
Theo Trí thức trẻ
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 2 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.