Chồng coi tôi như gái bao
Chồng chỉ xem tôi như gái bao mà thôi, mỗi tháng cho mẹ con tôi một ít và khi tôi làm ra tiền thì anh cắt xén tiền đưa tôi, nói là trả nợ.
Tôi và chồng kết hôn gần bảy năm, có hai đứa con, cuộc sống tạm ổn vì anh là giám đốc (hưởng lương) của một công ty nước ngoài. Tôi biết lương anh khá cao nhưng mặc nhiên không được quyền biết chính xác là bao nhiêu. Mỗi tháng đều đặn anh cho mẹ con tôi năm triệu đồng, không hơn không kém.
Lúc sinh đứa thứ hai tôi ở nhà trông con, nhìn vào gia đình tôi ai cũng nghĩ chắc tôi có của ăn của để, không ai biết được cuối tháng có lúc mẹ con tôi phải ăn mỳ gói trừ cơm (năm triệu đồng mỗi tháng bao gồm tiền nhà trọ, tiền học cho con, tiền ăn...). Khi đòi thêm anh lại so sánh 'mấy anh công nhân chỉ đưa vợ tầm ba, bốn triệu sao họ vẫn sống tốt đó'. Nếu chồng là công nhân, tôi chấp nhận nhận ba bốn triệu mỗi tháng, đằng này anh khác họ, tôi nói thì anh bảo tôi tham lam vô độ. Anh cũng chẳng tích góp được đồng nào cho tương lai cả.

Mỗi đêm anh chỉ đòi hỏi chuyện chăn gối như đòi nợ, xong rồi lăn ra ngủ. Tôi là người khá xinh, ngoan hiền, chịu khó, lý trí và rất vui vẻ. Tôi nhiều lần nghĩ đến việc ly hôn nhưng khi nhìn hai con còn nhỏ lại bỏ ý định dù không hề muốn cuộc sống tẻ nhạt. Khi hai con có thể vào mẫu giáo, tôi nhờ anh vay tiền để kinh doanh, anh nói 'Đua đòi, ở nhà an phận đi, ở ngoài kia còn có khá nhiều người khổ hơn em gấp trăm lần'. Tôi biết 'nhìn xuống còn nhiều cuộc đời cơ cực và bất hạnh hơn mình, còn nhìn lên biết mình cũng chẳng bằng ai' nhưng chẳng lẽ vì điều này mà mình thụ động.
Cuối cùng anh cũng vay tiền cho tôi kinh doanh. Những tưởng khi ra làm ăn có lẽ chồng sẽ thay đổi, có thể quan tâm, chăm sóc con hộ tôi nhưng anh không phụ giúp bất cứ vấn đề gì. Tôi thui thủi một mình, sáng đưa con đi học, chiều rước về, cả ngày tất bật với công việc kinh doanh (tôi làm dịch vụ nên phải lấy công làm lời), việc nhà bù cả đầu. Anh còn trách tôi không ủi áo, không bưng cơm mỗi chiều anh về, rằng tôi không quan tâm anh. Tôi biết chứ nhưng thật sự không có đủ mười cánh tay để lo tần tật, nhiều người cứ nói đàn bà thường than vãn, kể công, nếu ai trong hoàn cảnh như tôi sẽ hiểu. Một ngày chỉ có 24 tiếng, một mình phải làm rất nhiều việc không tên, tôi cũng muốn sống cho bản thân lắm nhưng không có thời gian.

Nhiều người nói tôi cứ sống như trước kia sẽ ổn hơn, khỏi phải làm quá nhiều việc. Tôi không muốn sống quá phụ thuộc vào chồng, muốn có sự nghiệp riêng của mình. Tôi có đam mê công việc, tại sao phải ở nhà xin từng đồng tiền của chồng? Bản tính tôi vốn là người vui vẻ, anh lấy tôi vì tính hồn nhiên, ngoan hiền mà. Tức nước vỡ bờ, tôi không còn vui vẻ như trước nữa, có lẽ vì áp lực công việc, phần vì chẳng chia sẻ được gì với chồng, tôi chỉ vui vẻ với khách hàng.
Chồng chỉ xem tôi như gái bao mà thôi, mỗi tháng cho mẹ con tôi một ít và khi tôi làm ra tiền thì anh cắt xén tiền đưa tôi, nói là trả nợ. mà thôi, mỗi tháng cho mẹ con tôi một ít và khi tôi làm ra tiền thì anh cắt xén tiền đưa tôi, nói là trả nợ. Tôi buồn bã và muốn buông xuôi nhưng không được, có lẽ mọi người nói đúng 'tôi nên an phận ở nhà'. Càng ngày tôi càng trở nên trầm cảm, tôi muốn ly hôn và được quyền nuôi hai con. Tôi mơ ước một cuộc sống chỉ có ba mẹ con và gia đình cha mẹ mình, không muốn bất cứ quan hệ nào kể cả bạn bè hay người đàn ông khác yêu tôi.
Tôi không muốn phải học cách làm dâu, làm chị, làm em của bên gia đình chồng, không muốn tết về nhà chồng làm ôsin phục vụ cả dòng họ ăn uống, không muốn nghe những lời chỉ trích, nói xấu sau lưng của những chị em dâu. Tôi chỉ muốn đúng bản chất của mình. Tôi lo lắng quá không biết có phải mình đang bị trầm cảm không? Tôi phải làm sau đây.
Theo Ngà/Vnexpress
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.