Chồng đảm quá, vợ hóa khổ!
GiadinhNet – Tôi thường thấy mọi người ca thán các ông chồng lười, không biết san sẻ việc nhà. Vậy mà tôi thì khác. Ai cũng bảo tôi số sướng vì có chồng đảm, nhưng hỡi ôi, có “ở trong chăn mới biết chăn có rận”.
Hai vợ chồng tôi đều là cán bộ công chức nhà nước, có con trai được 4 tuổi. Hàng ngày, hai vợ chồng cùng đi làm thời gian như nhau, nhưng thường anh hay được về sớm hơn tôi khoảng gần 1 tiếng. Cơ quan của anh cũng gần nhà hơn tôi nên anh tình nguyện đón con và đi chợ luôn. Nhiều bữa tôi về đến nhà đã thấy cơm canh xong xuôi, chỉ việc đưa con đi tắm rồi vào ăn cơm.
Thú thực tôi rất cảm kích việc anh cùng chia sẻ các công việc nhà với vợ. Bạn bè, người thân của tôi ai cũng nói: “Sướng nhé, nhất mày đấy”. Tôi chỉ cười.
Chồng tôi chỉ thích ăn thịt, hiếm khi ăn rau trong khi tôi thì ngược lại. Vậy nên bữa nào tôi về muộn, anh vào bếp là chỉ có thịt và thịt, tôi muốn ăn thêm thì lại lọ mọ nhặt rau nấu thêm.
Không chỉ giúp tôi nấu ăn, chồng tôi còn siêng làm việc nhà. Nhà bẩn tí là anh lại lấy chổi lau nhà. Có điều anh rất sạch sẽ, để ý từng ly từng tí, vết bẩn nào dây ra là lại phải lau lại luôn. Có bữa, bố mẹ tôi đến chơi, đang loay hoay chưa biết cất giày dép vào đâu anh lại tưởng ông bà đi luôn giày dép vào nhà nên chạy vội ra nói: “Bố mẹ khoan vào nhà, tủ giày nhà con đây ạ” khiến bố mẹ tôi phải chựng lại.
Nhiều khi tôi vừa bước từ nhà tắm ra là anh lại vào đánh rửa bồn cầu vệ sinh, nhặt tóc rối, lần nào cũng cằn nhằn: “Em gội đầu xong đầy tóc rụng, bảo bao lần mà không thu dọn. Thế này tắc hết nhà” trong khi trên tay tôi vẫn còn cầm nắm tóc mình vừa nhặt sau khi gội xong.

Nhà tôi đã từng thuê 3 người giúp việc nhưng không ai ở được quá 2 tháng bởi tính cầu toàn và sạch sẽ của anh. Có bữa, chị giúp việc lau nhà bị chồng tôi nhắc khó chịu “Chị không biết lau nhà à. Lau nhà sao mà nước cứ rỏ hết xuống nền nhà, thằng Bin mà đi là ngã. Ẩu đến thế là cùng” khiến chị ấy tự ái xin nghỉ.
Còn cô giúp việc khác thì luôn bị anh cằn nhằn là bừa bộn, không biết gập quần áo, quét dọn phòng tắm mà không sạch, nhiều nước tẩy, mùi nồng nặc... khiến cô ấy cũng một mực đòi thôi làm. “Chồng chị kỹ tính quá, em không làm được chị ạ”.
Những việc lặt vặt trên đôi khi khiến tôi có chút khó chịu nhưng nó không làm tôi phải suy nghĩ nhiều. Nhưng câu chuyện về hai vợ chồng đưa con đi tiêm vacxin thì tôi không thể quên.
Hồi tôi mới sinh con xong, khi cháu được 2 tháng, vợ chồng tôi cho cháu đi tiêm viêm gan B. Trước khi đi, tôi đã cho con bú no nhưng không hiểu sao, đến chỗ tiêm cháu cứ khóc ngằn ngặt, chồng tôi bế con, dỗ mãi cháu không nín. Tôi xót ruột, lấy bình sữa vào trong nhà vệ sinh vắt sữa ra mang cho con bú. Tôi bảo anh “để em bế cho con ăn” nhưng anh giằng bé khỏi tay tôi nói “em biết gì mà chăm con”, rồi lấy bình cho con bú nhưng con vẫn khóc. Những người xung quanh cứ nhìn tôi chỉ trỏ, tôi nghe rõ nhiều tiếng xầm xì: “Mẹ gì lạ thế, ai đời con khóc lại để bố trông” khiến tôi cảm thấy mình thật vô dụng và là bà mẹ tồi nhất thế gian.
Còn nhiều câu chuyện hàng ngày xảy ra mà tôi kể ra có thể mọi người sẽ bảo tôi lắm chuyện, có chồng thế mà còn phàn nàn. Nhưng có ai ở hoàn cảnh của tôi mới hiểu và thông cảm cho tôi được. Ước gì, chồng tôi bớt đảm đi…
Trang Nguyễn/Báo Gia đình và Xã hội