Chổng nghe lời bố mẹ, vợ trầm uất chỉ muốn bỏ nhà ra đi
Tôi thực sự mệt mỏi. Tôi chẳng hiểu tại sao bố mẹ chồng lại thích can dự vào chuyện của chúng tôi.
Thực sự, đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao bản thân lại chấp nhận sống trong hoàn cảnh trớ trêu như thế này. Có thể nói, tôi cắn răng chịu đựng để sống cùng con và không muốn bố mẹ ruột bị điều tiếng.
Nếu tôi biết bố mẹ chồng độc tài như hiện tại thì có lẽ, 4 năm trước, tôi đã không kết hôn với anh.
Khoảng thời gian hai bên chuẩn bị tổ chức lễ cưới, tôi đã ngờ ngợ ra một sự áp đặt, buộc con cái làm theo ý kiến của bố mẹ chồng. Thế nhưng lúc đó, tôi nghĩ họ thương con trai nên mới quan tâm thái quá.
Việc đầu tiên chúng tôi phải làm theo quyết định của bố mẹ chồng là tổ chức lễ cưới linh đình. Điều kiện kinh tế không được đầy đủ, vợ chồng tôi chỉ muốn tổ chức một tiệc cưới nho nhỏ.
Vậy mà, bố mẹ chồng không đồng ý, bắt chúng tôi đi vay nợ để đãi tiệc thật to. Ông bà mời không sót một người trong xóm, họ hàng xa gần đều gửi thiệp.
Tiệc cưới phải chia ra thành 3 ca trưa, chiều, tối mới đãi hết khách. Đến đêm, vợ chồng tôi mệt nhoài, không màng thay quần áo mà ngủ luôn một mạch đến sáng.

Bố mẹ chồng độc tài trở thành nỗi ám ảnh của con dâu. (Ảnh minh họa: Sohu).
Do quá mệt nên tôi không thể dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho nhà chồng. Thế là, mẹ chồng khua chén bát, nồi niêu ở bếp. Tôi nghe thấy vội lồm cồm thức dậy, tẩy trang, thay quần áo ra giúp.
Mẹ chồng không hỏi thăm tôi lấy một câu, còn quay ra liếc tôi một cái rõ sắc. Thời khắc ấy, tim tôi như thắt lại. Tôi tủi phận vô cùng.
Tôi cũng dần nhận ra việc chọn lấy chồng là con trai út và sống chung với bố mẹ chồng sẽ mang đến nhiều khó khăn.
Và, tôi từ từ nếm trải hết những khổ cực mỗi khi chồng ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ.
Từ việc ăn cái gì, mặc ra làm sao, đi đứng thế nào… tất thảy chồng tôi đều vâng theo bố mẹ. Khi tôi phản ứng, anh bảo làm con phải hiếu thảo, bố mẹ lại nhiều kinh nghiệm nên phải nghe lời, đừng có cố cãi.
Thế là, chúng tôi ngoan ngoãn nai lưng ra làm để trả nợ tiền vay làm đám cưới. Bố mẹ chồng mặc định tiền đó lo cho chúng tôi nên chúng tôi có nhiệm vụ phải trả.
Trả xong tiền nợ cưới, tôi mang thai và sinh con liên tục trong 2 năm. Thế nhưng, hai lần sinh nở, tôi đều phải tự chăm sóc con một mình trong tháng ở cữ.
Bố mẹ chồng không cho chồng tôi vào phòng thăm vợ con. Họ bảo đàn ông vào phòng đàn bà đẻ sẽ gặp xui xẻo, làm ăn không thuận lợi.
Dĩ nhiên, chồng tôi nghe theo bố mẹ, không dám bén mảng vào phòng thăm vợ con.
Việc làm này của bố mẹ chồng khiến tôi sốc và trầm cảm. Tôi phải điều trị bệnh khi đứa con thứ hai được 1 tuổi.
Thế nhưng, đó chưa phải là việc tồi tệ nhất mà bố mẹ chồng bắt ép vợ chồng tôi vâng lời. Tôi đã phải đấm vào ngực òa khóc khi họ ý kiến chuyện tôi về thăm nhà ngoại.
Ông bà khẳng định tôi về ngoại nhiều lần, mỗi lần đi tiêu xài tiền xe, tiền quà cáp… lãng phí. Cho nên, ông bà chỉ cho phép tôi về nhà ngoại vào dịp Tết.
Nhà mẹ cách nhà tôi hơn 100km mà giờ như kẻ Bắc người Nam. Trước đó, mỗi năm, tôi chỉ về thăm nhà khoảng 4-5 lần. Hầu như, những chuyến đi đó chỉ tốn tiền xe khách.
Mặc cho tôi khóc lóc, chồng tôi ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ. Anh còn chống chế: “Về ngoại nhiều, con cũng chẳng thoải mái. Chẳng lẽ, con để cho vợ bế cháu về một mình”.
Tôi thật sự muốn bước ra khỏi ngôi nhà này nhưng chưa đủ dũng khí, cũng không biết phải làm thế nào.
Độc giả M.N
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.