Chồng ngoại tình rồi về mỉa mai vợ: "Ngoài việc đẻ thì em làm được gì?"
5 năm trước, tôi kết hôn. Chồng tôi và tôi học cùng trường, cùng khóa đại học, chỉ khác khoa. Anh ấy không phải là mối tình đầu, nhưng là người tôi yêu nhất.
Anh là người đàn ông chăm chỉ, chu đáo, tình cảm, rất biết cách quan tâm người khác. Có lẽ sinh ra trong nghèo khó, lại là con cả trong nhà nên anh đã sớm hình thành tính cách như vậy.
Cưới nhau không bao lâu, công việc vừa mới tạm ổn định thì tôi mang bầu. Người ta mang bầu thì hạnh phúc hân hoan, còn tôi mang bầu trong lo lắng sợ hãi. Cứ vài tháng lại dọa sảy, lại nằm viện dưỡng thai. Sếp công ty tôi là phụ nữ, nhìn hoàn cảnh tôi thấy thương nên bảo tôi cứ an tâm nghỉ ngơi dưỡng thai, bất cứ lúc nào tôi có thể đi làm chị ấy đều sẽ đón nhận.
Vì là lần đầu mang thai, tính lại hay nghĩ ngợi lung tung, tôi mất ăn mất ngủ lo lắng và khóc nhiều. Kết quả là tôi sinh non khi cái thai chưa đầy 8 tháng tuổi. Bé sinh chưa đủ tháng, nhẹ cân, yếu ớt lại thêm bệnh vàng da nên sau sinh phải nằm viện điều trị. Trong thời gian đó bà nội bà ngoại ở quê thay phiên nhau lên giúp đỡ hai vợ chồng.
Có lẽ vì sinh non, mẹ lại ít sữa nên con tôi thể trạng yếu, đau ốm liên miên. Khi con 7 tháng tuổi, tôi dự định nhờ bà nội lên trông cho tôi đi làm trở lại. Để con tầm một tuổi cứng cáp hơn thì cho đi trẻ. Nhưng chồng tôi xót con nên khuyên tôi ở nhà chăm con, khi nào con lớn hơn rồi đi làm lại. Thời điểm đó chồng tôi vừa được thăng chức lên Phó giám đốc công ty, thu nhập tương đối khá. Tôi nghĩ mình có thể làm việc cả đời nhưng con chỉ có vài năm đầu cần mẹ chăm bẵm. Nghe chồng bàn hợp lý, tôi cũng quyết định ở nhà thêm một vài năm nữa.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Con mới hai tuổi thì tôi lại mang bầu, lại chửa đẻ. Lần này tuy thai kỳ có thuận lợi hơn nhưng tôi nghén suốt 5 tháng đầu chả làm gì được. Sau đó là chuỗi ngày con mọn bỉm sữa tiếp nối. Một bà mẹ và hai đứa con mọn, không ai hỗ trợ thì mọi người hình dung xem sẽ cực như thế nào.
Ai đã từng ở nhà, mỗi tháng chờ chồng đưa tiền để chi tiêu sinh hoạt mới thấy nhiều lúc ức chế. Nhiều khi chồng chỉ hơi bóng gió một chút thôi cũng tủi thân, cũng khóc.
Mỗi lần hết tiền hỏi đến chồng, tôi sẽ lại nhận câu rất khó nghe: "Em tiêu cái gì mà nhanh thế?".
Tôi biết một mình chồng đi làm để lo cho cả nhà là vất vả nên cũng không dám tiêu hoang. Cái gì cần mới mua sắm, chủ yếu chăm cái ăn cái uống cho con thôi. Nhưng mỗi lần hết tiền hỏi đến chồng, tôi sẽ lại nhận câu rất khó nghe: "Em tiêu cái gì mà nhanh thế?".
Chồng tôi luôn tỏ ra bận rộn, nhiều bữa cuối tuần cũng không ở nhà, nói rằng đi gặp gỡ giao lưu mở rộng mối quan hệ. Một tối anh về, người nồng nặc mùi men. Tôi đưa anh vào giường nghỉ, đúng lúc điện thoại trong túi anh đổ chuông. Tin nhắn từ một người tên là "Rose" gửi tới: "Anh về tới nhà chưa? Nay anh uống nhiều quá đấy. Lần sau không uống được thì uống ít thôi kẻo mệt. Uống thế, đi về trên đường xe cộ làm người ta lo".
Tôi đọc tin nhắn, linh cảm một người vợ cho biết đây không phải là sự quan tâm bình thường. Tôi vào Zalo cô gái ấy, thấy rằng đó là một phụ nữ cũng chỉ tầm tuổi tôi, xinh đẹp, cũng đã có chồng và một con gái. Rốt cuộc chồng tôi và cô ấy có mối quan hệ như thế nào. Không phải họ đang có tình ý với nhau đấy chứ? Suy nghĩ ấy khiến tôi suốt đêm không ngủ.
Sáng mai, khi vừa thức dậy tôi liền hỏi chồng: "Rose là ai thế?". Chồng tôi ngây ngô hỏi lại: "Rose nào?", "Người phụ nữ hôm qua uống rượu cùng anh ấy, còn nhắn tin cho anh vì sợ anh về không an toàn". Nghe tới đó, chồng tôi liền đổi sắc mặt, vồ lấy điện thoại ở đầu giường. Sau một lúc mở xem, đọc, anh ấy nổi khùng với tôi:
- Em kiểm tra điện thoại của anh đấy à? Em học ở đâu cái thói xâm phạm sự riêng tư của người khác thế?
- Em không kiểm tra, chỉ là vô tình đọc được. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc cô ta có mối quan hệ như thế nào với anh thì anh chưa nói.
- Quan hệ làm ăn, được chưa?
- Làm ăn mà quan tâm nhau kiểu đó à?
- Em thì biết cái gì mà nói. Mấy năm nay em chỉ ở nhà loanh quanh bỉm sữa, em hiểu gì các mối quan hệ ngoài xã hội mà nói. Người ta ít hơn em một tuổi, làm quản lý trong một tập đoàn, chồng giỏi, con ngoan mà thèm để ý tới anh à. Người thành đạt họ ứng xử khôn khéo thế đấy. Còn em, bằng từng này tuổi, ngoài việc đẻ hai đứa con ra thì em làm được gì? Em chẳng làm được gì cả. Em còn chẳng được là con số 0, em là con số âm.
Không biết mọi người cảm thấy thế nào nếu nghe được những lời như vậy từ chồng mình. Còn tôi lúc đó cảm giác như chết lặng. Những lời ấy không thể tin nổi lại phát ra từ miệng chồng tôi. Chao ôi, cái giọng điệu mỉa mai coi thường cay hơn cả ớt, đắng hơn cả thuốc này thật sự khiến tim tôi như đông lại vì đau đớn.
Và tôi nhận ra, tôi sai, tôi sai thật rồi. Phụ nữ ai chả sinh con, sao người khác vẫn đi làm, vẫn có sự nghiệp còn tôi lại không? Tại sao tôi lại nghĩ rằng có thể hoàn toàn dựa vào một người đàn ông mà vô tư sống chỉ vì anh ta là chồng mình? Tôi thương con, tôi muốn chăm lo cho con, nhưng nếu đến bản thân mình tôi còn chưa tự lo được thì tôi lo cho con kiểu gì?
Tôi sai nhiều đến độ người từng nói yêu tôi nhất, thương tôi nhất nay lại đem tôi mà so sánh với người đàn bà khác và chỉ cho tôi rằng tôi chẳng bằng con số 0. Tôi còn chờ gì nữa mà không sống cho ra sống, sống một cách đàng hoàng ý nghĩa.
Kì lạ, tính tôi vốn hay tủi thân, hay khóc. Nhưng khi nghe chồng nói những câu nói đó tôi lại không hề khóc, chỉ nhận ra mình thật ngu ngốc. Tôi bắt đầu liên hệ lại với sếp cũ. Thật may, chị ấy vẫn giữ lời hứa nhận tôi đi làm trở lại. Tôi tìm nhà trẻ để gửi hai đứa con, dù đứa sau chưa tròn một tuổi. Tôi mua sắm lại quần áo váy vóc, thứ mà mấy năm nay tôi không mua mới chỉ vì để tiết kiệm tiền và cũng vì chẳng đi đâu.
Tôi phải đi làm trở lại đã, phải ổn định mọi thứ đã. Sau đó mới dành thời gian để xem xét mối quan hệ giữa tôi với chồng nên giải quyết ra sao.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...