Chồng tính nửa vời
Ngày xưa, chị từng ngưỡng mộ anh qua từng trang viết, cảm nhận những cách nghĩ sâu sắc, tinh tế của anh. Trong một cuộc hội thảo, hai người gặp và yêu nhau. Lấy nhau rồi, chị mới vỡ mộng vì thần tượng văn chương.
Tính anh vốn nửa vời, làm gì cũng chẳng chú tâm. Có lần, chị nhờ anh đi bảo hành xe, dặn dò đủ thứ. Khi anh đem xe về, chị tá hỏa vì xe chẳng khác gì lúc chưa bảo hành. Hỏi ra mới biết, anh tới nơi, giao xe cho người ta rồi đi uống cà phê, lúc lấy xe cũng chẳng kiểm tra xem thế nào. Chị nghĩ mà phát bực…
Có lần, hai vợ chồng về quê, nghe đứa cháu đậu vào trường chuyên, anh hứng khởi hứa sẽ tặng chiếc xe đạp. Hứa thì vậy nhưng đến giờ, cháu chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba cũng chưa thấy mặt mũi món quà của cậu đâu. Nhắc thì anh ậm ừ rồi đâu lại vào đó. Không ít lần, chị phát khóc vì cái tính nửa vời của chồng. Thấy chị ốm, anh cũng sốt sắng hỏi han nhưng trên đường đi mua thuốc, gặp bạn rủ nhậu, anh quên mất chị đang đợi thuốc ở nhà, tung tăng đến gần nửa đêm mới về.
Ngày mới có con, anh mua về đủ loại sách hướng dẫn làm bố nhưng đọc vài trang rồi vứt xó, không áp dụng được gì. Anh thấy đồng nghiệp chơi hoa lan cũng hì hục đi sắm chậu, mua than để trồng. Cây chưa kịp ra hoa đã chết queo vì anh chẳng ngó ngàng, chăm sóc. Chị nhìn mấy giỏ... than treo lủng lẳng trước nhà mà buồn: người và văn đúng là một trời, một vực…