Chồng và bạn thân gian díu, tôi đau đớn tột cùng nhưng quyết không ly hôn

| Tâm sự

Tôi không muốn buông tay vì tôi luôn cảm thấy rằng, chỉ cần tôi ly hôn, anh ta và L. sẽ lại đến bên nhau.

L. và tôi là bạn thân từ khi còn nhỏ. Không chỉ học chung lớp thời cấp 1, cấp 2, chúng tôi còn học chung trường cấp 3 và đại học. Suốt mấy năm sinh viên, chúng tôi ở trọ cùng nhau, ở bên nhau như hình với bóng.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và L. làm ở hai nơi khác nhau. Tôi gặp người chồng hiện tại của mình tại nơi làm việc. Chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, L. là người chứng kiến tất cả.

Khi tôi kết hôn, L. làm phù dâu cho tôi. Khi tôi sinh nở, L. trở thành mẹ đỡ đầu của con tôi. Cô ấy hay đến nhà tôi chơi và chồng tôi cũng coi L. như người thân vậy.

Sau này, L. kết hôn, nhưng cuộc sống của vợ chồng cô ấy không mấy hòa hợp. Chưa đầy 2 năm, họ đã ly hôn khi chưa có con. L. bị trầm cảm. Thương bạn, tôi tìm cách thuyết phục chồng cho phép L. tới nhà tôi ở.

Chớp mắt, L. đã ở nhà tôi được gần nửa năm. Tuy là bạn bè thân thiết, nhưng sự có mặt của cô ấy cũng khiến cuộc sống của vợ chồng tôi xáo trộn ít nhiều. Vậy nên khi thấy L. đã cân bằng được cuộc sống, tôi liền đánh tiếng để cô ấy dọn ra ngoài.

Không ngờ L. lại tỏ ra chưa sẵn sàng với cuộc sống một mình và muốn ở lại thêm một thời gian nữa. Chồng tôi nghe vậy đồng ý luôn, hơn nữa còn bảo L. ở lại bao lâu cũng được khiến tôi bối rối không nói được lời nào.

Chồng và bạn thân gian díu, tôi đau đớn tột cùng nhưng quyết không ly hôn - Ảnh 2.

Thế rồi, càng ngày tôi càng thấy có gì đó khang khác ở L. và chồng tôi. Sau một thời gian âm thầm để ý, tôi cay đắng phát hiện hai người họ có quan hệ tình cảm. Hóa ra họ đã gian díu sau lưng tôi, lừa dối tôi suốt mấy tháng rồi.

Vậy mà tôi như một kẻ ngốc, vẫn hết lòng yêu thương và chăm sóc cho họ.

Quá đau đớn, tôi lập tức đuổi L. ra khỏi nhà và cắt đứt hoàn toàn tình bạn bấy lâu nay. L. chuyển đến một thành phố khác, còn chồng tôi thì quỳ xuống xin lỗi tôi, thề thốt với tôi các kiểu nhưng trái tim tôi đã nguội lạnh.

Tôi không nói tha thứ nhưng cũng chẳng ly hôn . Sống cùng nhà, nhưng chúng tôi như những người xa lạ. Chúng tôi hầu như không có gì để nói. Chúng tôi không ngủ chung giường, giữa 2 vợ chồng chỉ có mối liên hệ duy nhất là đứa con.

Anh ấy đã nhiều lần cố gắng làm hòa và xin lỗi tôi, mong tôi tha thứ nhưng tôi đều từ chối một cách gay gắt. Tôi không thể chịu đựng được sự phản bội của hai người thân nhất của mình. Nghĩ đến thôi, tôi đã thấy ớn lạnh tâm can.

Tuy nhiên, tôi cũng không muốn buông tay vì tôi luôn cảm thấy rằng, chỉ cần tôi ly hôn thì anh ta và L. sẽ lại đến bên nhau. Vậy nên dù tôi có sống trong địa ngục cả đời, tôi cũng sẽ không cho họ được toại nguyện.

Gần đây, L. gửi tin nhắn xin lỗi tôi, nói rằng cô ấy đã bị ám ảnh bởi mọi thứ trong một thời gian và đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Cô ấy sẵn sàng chấp nhận mọi hình phạt hơn là mất đi tôi - người bạn tốt nhất của cô ấy.

Thực ra, trong lòng tôi cũng đã quá mệt mỏi và chán chường. Tôi từng có lúc nghĩ thà mất chồng, còn hơn mất đi người bạn chí cốt từ thủa thơ ấu. Nhưng cũng chính vì thế mà tôi càng hận L. hơn.

Dù mỗi ngày đối mặt với chồng, tôi đều cảm thấy rất khó chịu và đau đớn, nhưng tôi vẫn không muốn cho họ cơ hội về bên nhau. Tôi phải làm sao đây?

Độc giả giấu tên

Sau 5 năm chăm vợ bệnh tật, một ngày chồng đột nhiên biến mất không dấu vết, kỳ lạ hơn là thái độ của em chồngSau 5 năm chăm vợ bệnh tật, một ngày chồng đột nhiên biến mất không dấu vết, kỳ lạ hơn là thái độ của em chồng

GĐXH - Khi hay tin anh trai mất tích, người em trai tỏ ra rất thờ ơ. Thấy thái độ của em chồng, chị nghi ngờ em đang che giấu điều gì đó...

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.