Chuyện tình ông lão mù và hai bà vợ
Bị mù bẩm sinh nhưng ông Ngô Văn Thành (Thạch Thành, Thanh Hóa) vẫn chinh phục được trái tim của hai người phụ nữ.
Nhưng một ngày mọi chuyện rẽ sang lối khác. Ông kể, một lần nhà người chị dâu thuê thợ gặt lúa. Trong số nhóm thợ gặt có cô gái Bùi Thị Đồng ở xã kế bên ở lại dùng bữa cơm cùng gia đình. Thấy chàng thanh niên Thành ngượng ngùng trước cô thợ gặt, mọi người trong nhà bông đùa có ý gán ghép bà Đồng với ông.
![]() Ông Thành và người vợ đầu tiên. |
"Bà ấy là người con gái đảm đang chịu khó. Bố mẹ mất sớm, học hành cũng chẳng được là bao, lớn lên đi làm thuê làm mướn hết nhà này đến nhà khác để kiếm cái ăn. Lúc đó, tôi tự dưng cảm thấy lòng chộn rộn, rối bời và cứ thấy thương thương người con gái", ông Thành kể lại.
Năm 1988, đám cưới giữa chàng mù và cô gái được tổ chức. Khi ấy ông Thành bước sang tuổi 32. Bà con chòm xóm ai nấy đều phấn khởi vì ông Thành sau bao lần mai mối thất bại thì nay đã chịu lấy vợ.
Sau đám cưới, hai người về ở với nhau trong căn nhà nhỏ nằm sát chân đồi. Thời gian đầu, cuộc sống của hai vợ chồng lao đao do không có việc làm. Họ chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng, cùng mảnh vườn nhỏ sau nhà do bố mẹ để lại. Để có tiền trang trải cuộc sống, ông Thành bắt tay vào bện chổi. Mỗi ngày ông cũng mân mê được dăm ba chiếc cho vợ đi bán.
Thế nhưng, sống với nhau 15 năm, hai người vẫn chưa có nổi một mụn con. Cả hai vợ chồng đều sốt sắng, lo lắng nhưng đành chịu vì trong nhà cũng chẳng có gì bán được để có tiền đi khám bệnh.
Năm 2004, Hội người mù của huyện được thành lập. Ông Thành đăng ký học lớp chữ nổi và xoa bóp bấm huyệt. Với sự tâm huyết, tận tình trong công việc, sau một thời gian ông được bầu làm làm trưởng tổ tẩm quất. Cùng năm đó, Hội người mù tổ chức cuộc thi "Tiếng hát từ trái tim".
![]() Ông Thành đang dò đường đi sang nhà người vợ thứ 2. |
"Tình cảm của tôi ngày càng lấn sâu, tôi yêu vợ mình nhưng lại thương bà ấy thật lòng, muốn có một đứa con để đỡ đần lúc tuổi già. Nỗi khao khát có một đứa con cứ thúc tôi trong suy nghĩ. Dù biết rằng làm như vậy là có lỗi với người vợ ở nhà", ông Thành không giấu giếm.
Một năm sau, bà Nguyệt sinh được một bé gái kháu khỉnh đặt tên là Ngô Thị Ưng. Phải đến khi bà Nguyệt sinh đứa con gái thứ hai là Ngô Thị Ý thì ông Thành mới dám thông báo cho anh em nội ngoại, bà con và người vợ cả biết. Một bữa tiệc nhỏ và là đám cưới thứ hai được tổ chức.
Sau ngày ấy, ông đưa bà hai và con về ở ngôi nhà đại đoàn kết mà ông được Hội xây tặng. Ông về sống với bà vợ cả. Trong thâm tâm ông, chưa một lần nào có ý nghĩ sẽ bỏ bà cả, ông muốn chung sống với bà đến trọn đời như chuộc một phần lỗi lầm với người vợ giàu đức hy sinh.
Ông Thành không nói dối mà thú nhận toàn bộ lỗi lầm với vợ. Ông tâm sự thật với vợ: "Anh đã có con với người khác, anh đã không bảo em. Anh và em gắn bó với nhau lâu rồi. Con của anh cũng là con của em. Nếu em thương anh bao nhiêu thì hãy thương lấy giọt máu của anh bấy nhiêu. Em thương anh thì nên thương con anh. Chúng ta cùng vun đắp, chăm sóc con, đợi sau này con khôn lớn thì chúng sẽ thương lại mình".
Khi nói ra những lời này, bà Đồng đau đớn lắm. Nhưng vì thương chồng, thương những đứa bé tội nghiệp không có lỗi, bà Đồng đã tha thứ tất cả. Bà chủ động bảo với chồng đưa lên thăm các con riêng của ông.

