Có nên từ bỏ con để đến với “tình yêu đích thực”

| Tâm sự

Thi thoảng tan giờ làm hoặc nghỉ giữa trưa anh và em lại cùng nhau đi uống nước, café rồi vào nhà nghỉ tâm sự cùng nhau…

Em năm nay 24 tuổi, hiện đã có gia đình và một con nhỏ lên 3. Trước kia do gia đình khó khăn nên chưa tròn 20 tuổi bố mẹ em đã bắt lấy chồng. Anh là người cùng làng, gia đình cũng khá giả. Em cưới anh không xuất phát từ tình yêu, đơn giản chỉ là gia đình giục cưới thôi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Thời gian đầu về chung sống vợ chồng cũng không có xích mích gì. Mọi việc trong gia đình cứ thế trôi đi. Rồi em sinh con và ở nhà trông con cho đến bây giờ. Thời gian gần đây do công việc của chồng em không được thuận lợi, làm ăn thường hay thua lỗ.

Anh thường hay về nhà mắng chửi, lăng mạ em, nói em có mỗi việc chăm con mà cũng không xong để con gầy ốm. Lời qua tiếng lại vợ chồng thành ra to tiếng, cãi vã lẫn nhau. Đã thế mẹ chồng cũng xúm vào mắng mỏ, nói em là người ăn bám, không chịu đi làm gì, chỉ ở nhà ngủ, có mỗi việc chăm con cũng không ra hồn.

Gia đình nhà chồng đánh giá em là người vô tích sự, chẳng thể làm lên trò trống gì hết. Họ thách thức có giỏi thì ra ngoài xã hội kiếm tiền đi. Vì quá uất ức nên em đã quyết tâm đi tìm việc làm. Công ty em làm cách nhà khoảng 10km, vẫn biết đi làm là vất vả, con cái nheo nhóc hơn. Nhưng bù lại tư tưởng thoả mái, cầm đồng tiền lương của mình tiêu pha, không phải ngửa tay xin chồng cũng thấy hả hê.

Đi làm một thời gian thì có quen một anh bằng tuổi chưa có gia đình. Anh ấy thường hay quan tâm, thấy em làm việc gì nặng nhọc anh đều giúp đỡ. Thấy em mệt hỏi, hay tâm trạng buồn anh cũng hỏi han, chia sẻ, động viên em. Cứ như thế một thời gian sau thì em nảy sinh tình cảm.

Thi thoảng tan giờ làm hoặc nghỉ giữa trưa anh và em lại cùng nhau đi uống nước, café rồi vào nhà nghỉ tâm sự cùng nhau. Anh ấy nói yêu em và muốn cưới em làm vợ, thấy em buồn tủi anh không đành lòng. Nói em ly hôn đi rồi hai đứa làm đám cưới. Em hỏi anh ấy có thật không? Thì anh ấy thề là xuất phát từ trái tim và anh yêu em thật lòng.

Em nói “anh hãy chứng minh đi” thì hôm sau anh đưa em về ra mắt gia đình nói với mọi người rằng “sẽ cưới em làm vợ” và sẽ làm tất cả để được chung sống với em cho dù gia đình phản đối, có phải chịu nhiều áp lực thì anh vẫn sẽ bảo vệ em tới cùng.

Biết tình cảm của anh dành cho em là chân thành. Nghe những lời nói xuất phát từ trái tim anh. Khiến cho nước mắt em tứa ra vì hạnh phúc. Cảm giác chưa bao giờ có được khi ở bên chồng em.

Nếu vợ chồng em mà chưa có con thì sẽ chẳng cần suy nghĩ gì. Em sẽ làm thủ tục ly hôn để đến bên anh ngay lập tức. Phiền một nỗi giờ em còn con nhỏ, không lỡ bỏ con để đi. Mà sống với chồng em bây giờ thì cuộc đời em chẳng bao giờ biết đến mùi “hạnh phúc”. Em có nên bỏ con để đến với bến bờ hạnh phúc với anh không? (Xuân)

Theo Đất Việt

 

Ý kiến của bạn
Tags:
Cả đời nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Cả đời nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.