Con dâu bị mẹ chồng tuyên bố 'trả về nơi sản xuất' ngay trong ngày Rằm tháng Giêng
GĐXH – Trước hôm Rằm tháng Giêng, tôi gọi điện về nhờ mẹ chồng làm mâm cỗ cúng giúp, mẹ con tôi xin ở thêm, đợi con khỏi ốm hẳn thì về. Nào ngờ, mẹ chồng liền “chốt” một câu khiến tôi nghẹn đắng.
Rằm tháng Giêng đã qua nhưng hiện tại, tôi đang rất ấm ức vì bị mẹ chồng đối xử một cách bất công và quá cay nghiệt. Suốt hơn 3 năm về làm dâu, dù chịu bao cay đắng, tủi hờn khi sống cùng mẹ chồng nhưng tôi vẫn luôn nhẫn nhịn.
Lý do là tôi yêu chồng và không muốn anh khó xử khi phải đưa ra sự lựa chọn giữa mẹ và vợ. Thế nhưng, lần này, mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi. Tôi không biết cuộc hôn nhân của mình sắp tới sẽ đi đâu về đâu.
Tôi người miền núi lấy chồng về ngoại thành Hà Nội. Chúng tôi quen nhau khi cùng làm nhân viên trong một công ty cách nhà chồng không xa. Lúc tôi phát hiện có em bé và hai đứa quyết định kết hôn, tôi vấp phải sự phản đối của mẹ người yêu, cũng là mẹ chồng tôi bây giờ.

Ảnh minh họa.
Bà chê nhà tôi nghèo, ở vùng sâu vùng xa, lo tôi làm gánh nặng cho con trai bà. Ngày ấy, vì có chồng nhất quyết bảo vệ tôi và đứa con trong bụng đến cùng nên mẹ chồng mới chịu xuống nước, cho chúng tôi tổ chức đám cưới. Thế nhưng mọi thủ tục đều rất sơ sài, làm cho có.
Chính vì có ác cảm với tôi ngay từ đầu nên những ngày sau đó, mẹ chồng luôn kiếm cớ để hành hạ tôi. Tôi làm gì cũng phải báo cáo với bà. Đúng ý không sao, hễ trái ý mẹ chồng liền bị bà mắng nhiếc đủ đường.
Hàng tháng, tôi đều gửi tiền sinh hoạt phí cho mẹ chồng nhưng đi đâu, bà cũng nói như thể, tôi là kẻ ăn bám và "may mắn" khi từ miền núi xa xôi được làm dâu ở đồng bằng. Vì vậy, bà luôn nhắc đi nhắc lại với tôi rằng phải biết thân biết phận không bà sẽ "trả về nơi sản xuất".
Tôi sinh con, mẹ chồng áp đặt hết từ việc đẻ ở đâu, đặt tên là gì cho đến khi ở cữ, chăm sóc con nhỏ như thế nào. Nhiều lúc mâu thuẫn, nhẫn nhịn mẹ chồng không được, tôi nói với chồng đưa con lên thành phố thuê nhà trọ rồi cả nhà rau cháo nuôi nhau.
Biết chuyện, mẹ chồng liền mắng tôi té tát. Bà đi rêu rao khắp làng trên xóm dưới rằng tôi là đứa con dâu bất hiếu, lòng dạ ác độc khi cố tình chia rẽ gia đình bà, để bà phải hưu quạnh lúc về già. Vậy là tôi lại phải cắn răng chịu đựng mẹ chồng hết lần này đến lần khác mà không biết tìm cách nào để thoát ra được.
Hơn 3 năm làm dâu, trải qua 3 cái Tết với mẹ chồng, chưa năm nào tôi được cảm nhận trọn vẹn hương vị hạnh phúc của ngày Tết. Bởi 2 năm đầu, tôi không được về ăn Tết với bố mẹ đẻ.
Năm đầu thì mẹ chồng nói bầu to không đi lại xa (khoảng 200 cây số); năm thứ hai bà lại viện lý do con còn nhỏ dù lúc đó, bé nhà tôi đã gần 1 tuổi. Đến năm nay, không thể gàn được, mẹ chồng đành miễn cưỡng cho chúng tôi lên Tết ngoại nhưng mãi mùng 4 mới cho đi.
Tôi từ lúc sinh con, chưa đi làm lại nên xin mẹ chồng ở ngoại chơi đến Rằm tháng Giêng thì hai mẹ con về. Chồng tôi về trước đi làm như bình thường. Tính là vậy nhưng khi lên trên này, trời lạnh khiến bé nhà tôi bị viêm phổi, phải nằm viện 1 tuần. Hiện tại con đã được xuất viện nhưng vẫn phải theo dõi thêm ở nhà.
Con ốm, tôi chăm con đã rất mệt, vậy mà ngày nào mẹ chồng cũng gọi điện lên trách móc. Bà đổ lỗi tại tôi nhất quyết đòi đi ngoại nên cháu bà mới khổ như vậy. Cứ để ở nhà với bà thì chẳng có vấn đề gì.
Rồi ngay cả lúc con tôi vẫn đang nằm viện, mẹ chồng cũng giục chuyển bé về dưới xuôi để điều trị. Tôi không làm theo liền bị bà mắng.
Trước hôm Rằm tháng Giêng, tôi gọi điện về nhờ mẹ chồng làm mâm cỗ cúng giúp, mẹ con tôi xin ở thêm, đợi con khỏi hẳn thì về. Nào ngờ, mẹ chồng liền "chốt" một câu khiến tôi nghẹn đắng:
"Thôi chị không phải về nữa. Cứ ở trên đó luôn đi. Người ta bảo 'cúng cả năm không bằng Rằm tháng Giêng', vậy mà chị nói không về. Chị nói thế mà nghe được à. Ngay ngày mai, tôi sẽ yêu cầu thằng Hùng đóng gói quần áo gửi trả chị kèm lá đơn ly hôn. Cái nhà này không muốn chứa chấp chị thêm một ngày nào nữa".
Chồng tôi nói mẹ giận nên nói vậy, tôi đưa con về xin lỗi bà là xong. Thế nhưng, chính bản thân tôi lại muốn ở lại với bố mẹ đẻ, không về ngôi nhà đó nữa. Tôi không muốn phải tiếp tục nhìn sắc mặt mẹ chồng để sống nữa. Tôi nên làm thế nào bây giờ đây?
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 6 phút trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 1 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.
