Con rể "dở hơi" từ chối ở nhà bố mẹ vợ
Chỉ vì tự ái cá nhân mà anh để vợ con thua thiệt, sống khổ sở lại còn làm mất lòng ông bà ngoại.
Chồng tôi chỉ là viên chức nhỏ trong một cơ quan của bộ. Nghe giới thiệu anh làm ở bộ này, bộ kia nghe thì rất oai nhưng lương công chức chẳng đủ chi xài cho cuộc sống cá nhân của anh thì lấy đâu ra lo cho vợ, cho con. Ấy vậy mà tính anh sĩ diện cao, có nghèo cũng không chịu nhận sự giúp đỡ từ bố mẹ vợ.
Chồng tôi nhờ có người chú xin việc cho nên học xong ở lại Hà Nội. Với đồng lương công chức nhà nước, tôi biết anh sống chật vật ở Hà Nội. Trước khi cưới tôi anh vẫn còn ở chung phòng trọ với bạn anh ấy.

Đau đầu vì chồng không chịu dọn về nhà vợ ở. Ảnh minh họa
Cưới xong, tôi theo anh ra ngoài ở trọ dù bố mẹ tôi có gọi về nhà ở cùng. Tôi biết anh khái tính, lại tự ái cao, ngay từ đầu anh đã nói rõ cưới xong tôi phải ra ngoài ở trọ cùng anh. Anh không muốn nhờ nhà vợ, nhất là anh còn ba mẹ ở quê, anh không thể về ở với bố mẹ vợ được như thế bố mẹ sẽ không vui, bà con xóm làng sẽ bàn tán ra vào.
Mới cưới xong tôi cũng có chút vàng là của hồi môn, chủ yếu là bên ngoại nhà tôi cho chứ bố mẹ chồng, họ hàng ở quê đều làm nông cũng chẳng ai cho được gì. Nhờ số tiền đó mà chúng tôi mua sắm được khá đầy đủ vật dụng gia đình, đặt cọc trả tiền thuê nhà. Lúc đầu chồng tôi muốn thuê luôn 1 phòng ở khu trọ cũ của anh, đó là khu nhà trọ sinh viên, không có bếp, phòng chật hẹp. Phải nói rất nhiều anh mới chịu dọn thuê chỗ khác. Một phòng trọ 25m, có gác, có khu bếp nhỏ…vợ chồng tôi ở đó đến khi sinh con.
Cuộc sống tự bươn chải không đơn giản như tôi nghĩ, vì sợ chồng giận nên tôi cũng không dám nhận giúp đỡ từ bố mẹ. Tôi vẫn phải luôn nói khéo với bố mẹ là con đủ tiền xài, chồng con lo được...Khi chỉ có 2 người thì chi tiêu tằn tiện cũng đủ qua ngày, nhưng từ khi tôi có bầu mới thấy khó khăn.
Tôi ốm nghén, sức khỏe yếu nên phải đi bác sỹ, thuốc thang nhiều. Tôi không sinh thường được mà phải mổ đẻ, vậy là còn lại bao nhiêu tiền cưới tôi cũng tiêu hết. Mỗi tháng ngoài lương của tôi, anh đưa về được 2 triệu nhưng những tháng nhiều đám cưới, đám giỗ ở quê là anh cũng mượn lại số tiền đó. Chi tiêu gia đình tháng nào tôi cũng thiếu trước hụt sau.
Ở nhà chưa hết 6 tháng nghỉ nhưng tiền hết, tôi chỉ muốn đi làm sớm nhưng nhờ ai trông con bây giờ? Ba mẹ tôi chỉ có thể giúp đỡ về vật chất, sẵn sàng cho tôi thêm tiền để thuê người giúp việc về trông cháu. Chứ bố mẹ tôi còn trẻ, còn đi làm đâu thể bỏ công bỏ việc ở nhà. Hỏi sang mẹ chồng muốn ngỏ lời nhờ bà lên trông cháu giúp, bà cũng lý do còn phải chăm ông hay ốm ở nhà, rồi lên đó bỏ vườn tược nhà cửa ai lo.
Tiền không có, nhà thì đi thuê đến hạn đóng tiền, con thì nhỏ không ai trông…tôi chẳng thể nhờ cậy vào chồng. Động đến việc nhờ ông bà ngoại là anh giãy nảy lên. Cuối tuần trước cả nhà tôi sang ông bà chơi, bố mẹ tôi muốn chúng tôi dọn về ở căn hộ tập thể cũ của nhà tôi ở. Khi chúng tôi cưới thì nhà đó để cho thuê, giờ cũng sắp hết hạn thuê bố mẹ sẽ lấy lại, để nhà tôi qua đó ở. Tôi mừng rỡ, vậy là không phải lo đóng tiền nhà thuê nữa, không phải ở chung với bố mẹ vợ chắc anh đồng ý ngay vậy mà anh từ chối. Anh làm bố mẹ giận, tôi cũng giận vì anh khước từ ý tốt của bố mẹ, lấy nhau có con rồi mà anh về nhà tôi cứ như khách. Anh không hỏi ý tôi mà trả lời luôn như thế.
Giận anh, nói anh không được tôi phải tìm cách. Tôi nói qua nhà tôi ở, hàng tháng tiền thuê nhà bên này sẽ gửi lại bố mẹ, coi như mình đi thuê lại. Chồng tôi thì còn để tính lại đã, còn bố mẹ tôi thì không chịu, ông bà giận thằng con rể dở hơi, sỹ diện…rõ ràng ông bà không lấy tiền nhà vậy mà để đẹp lòng con rể phải nói là nhận tiền thuê. Hàng tháng có muốn cho thêm cháu tiền, mua đồ cho cháu cũng phải lựa lúc thằng rể không ở nhà để mang qua, không là sẽ phải nghe điệp khúc “để con bảo vợ con gửi lại tiền cho bà”, trong khi mẹ tôi biết tôi làm gì có tiền. Có lẽ sự chịu đựng anh con rể “dở hơi” “hâm” “hấp” (những từ mẹ tôi hay nói) đã đến giới hạn. Mẹ tôi kêu tôi và con dọn về nhà đó ở, hàng tháng có mẹ phụ giúp chứ không thể ở khổ mãi theo chồng được.
Tôi rất khổ tâm, con tôi còn quá nhỏ, chồng tôi dù không kiếm ra tiền nhưng không đến nỗi tệ bạc với vợ con. Làm sao để anh dọn về nhà tôi ở, để dung hòa mối quan hệ của anh và bố mẹ. Tại sao bố mẹ tôi có, bố mẹ tôi muốn giúp mà tôi lại phải khước từ. Gia đình tôi khá giả, trước khi lấy anh cuộc sống của tôi khác rất nhiều. Tôi đã vì anh dọn ra ngoài ở chịu khổ cùng anh nhưng giờ anh vẫn muốn tôi và con phải sống khổ, phải suốt ngày vay mượn…Lúc này tôi thấy anh thật ích kỷ.
Theo VietNamNet
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.
Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.
Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.
Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".
Ngoại tình trong lúc tuyệt vọng, tôi trả giá bằng cuộc hôn nhân tan nát
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những tháng ngày hôn nhân ngột ngạt vì nợ nần và cờ bạc, tôi đã phạm sai lầm khi ngoại tình. Biết chuyện, mẹ chồng lập tức thay khóa cửa, cấm tôi gặp con.
Sốc khi người yêu gửi bảng "tất toán" liệt kê danh sách đòi quà hậu chia tay
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi yêu nhau, anh ta nói anh chẳng tiếc em bất cứ thứ gì, nhưng vừa chia tay thì đã gửi cho tôi bảng "tất toán" liệt kê danh sách đòi quà.
Sau buổi họp lớp, vì câu nói của 'hoa khôi' lúc nửa đêm tôi lập tức rời nhóm chat
Tâm sựGĐXH - Sau buổi họp lớp tưởng chừng vui vẻ, người đàn ông quyết định rời nhóm chat vì cảm thấy bị đem ra làm trò đùa quá giới hạn.