Con trai bỏ nhà đi, tôi khóc nấc khi đọc nhật ký của con
Con trai học lớp 10 bỗng nhiên bỏ nhà đi, chỉ bảo sẽ đến nhà ngoại ở một thời gian. Tôi tức giận ép con về nhưng hổ thẹn khi nghe bố mẹ quát thẳng mặt.
Sau khi sinh con trai đầu lòng, tôi bị băng huyết nên không thể sinh con được nữa. Có một đứa con duy nhất, tôi cưng chiều, đáp ứng mọi yêu cầu của thằng bé. Song song với đó, tôi luôn bắt con trai phải trưởng thành trước tuổi của mình, phải giỏi hơn bạn bè cùng trang lứa để tôi còn nở mày nở mặt với mọi người.
Con càng lớn, tôi càng cố gắng kiếm thầy giỏi rồi ép con đi học thêm liên tục. Một môn, con sẽ học 2 đến 3 nơi để tiếp thu kiến thức của các thầy cô khác nhau rồi tổng hợp lại, cùng với đó là học trung tâm ngoại ngữ, tin học. Tối, sau khi ăn tối xong, tôi sẽ kiểm tra sách vở rồi ngồi canh con học đến khi bài vở xong xuôi. Con chỉ được nghỉ vào buổi chiều ngày chủ nhật.
Có lẽ do học quá nhiều nên con tôi càng lúc càng khép kín. Thằng bé ít khi nói chuyện với mẹ hay cũng chẳng biết nói chuyện gì ngoài việc học. Lâu dần, tôi cũng chỉ hỏi han con mấy chuyện xoay quanh chuyện học hành và luôn nhắc nhở con không được chơi với những đứa bạn hư hỏng. Chồng tôi hay nói bữa cơm chẳng khác gì tra tấn, tẻ nhạt khi ai cũng lo ăn cho xong, còn không thì nói toàn mấy môn học, toàn sách vở này kia. Sau này, con càng lớn, chồng tôi càng né tránh bữa cơm tối bằng việc đi nhậu nhẹt.
Nhờ học nhiều nên con tôi lúc nào cũng lọt top học sinh xuất sắc trong trường. Năm ngoái, thằng bé đỗ vào trường chuyên của tỉnh với điểm số rất cao. Tôi hãnh diện đến mức mở cả tiệc ăn mừng.
Nhưng thi đỗ là một chuyện, học theo kịp chương trình hay không lại là chuyện khác. Con tôi lúc nào cũng vùi đầu vào sách vở, đến nỗi một ngày con chỉ ngủ 3-4 tiếng đồng hồ. Thấy con gầy gò, xanh tái, tôi mới bắt đầu hối hận vì đã ép buộc con học quá nhiều, đã đặt kì vọng quá lớn so với năng lực của con.
Tuần trước, con trai bỗng bỏ nhà đi, chỉ gọi điện báo với tôi là muốn về thăm ngoại ở quê. Vợ chồng tôi vội vã về quê, ép con về vì con sắp thi cuối kì 2, không thể bỏ học cả tuần được. Tôi còn chưa nói xong, bố mẹ đã quát thẳng mặt. Mẹ bảo tôi điên rồ khi ép con học đến mức thằng bé đang có dấu hiệu bị trầm cảm. Về quê, ở với 2 người con thương nhất nhưng con cũng chẳng biết nói chuyện gì, cả ngày cũng chẳng mở miệng. Vợ chồng tôi đành để con ở quê vài ngày.
Đêm đó, tôi vào phòng con dọn dẹp thì vô tình phát hiện cuốn sổ nhật kí đầy tiêu cực và uất ức của con trai. Con nói chán học, không muốn học nữa, muốn được ăn mặc, đi chơi giống các bạn, con muốn được nổi loạn một lần. Thậm chí, con tôi còn viết về cái chết, về sự giải thoát, về việc khiến tôi phải ân hận. Tôi khóc nấc lên, hoảng sợ thật sự.
Hiện tại, con tôi đã về rồi, đã sinh hoạt và học hành bình thường nhưng vẫn lầm lì không nói chuyện với ai cả. Có khi nào con đang gặp vấn đề về tâm lí không? Tôi có nên đưa con đi khám không mọi người?
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 1 ngày trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 2 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.