Con trai tôi ngày càng giống ông hàng xóm

| Tâm sự

Tôi muốn đưa cháu đi xét nghiệm ADN nhưng không đủ dũng cảm đối diện nếu điều mình nghi ngờ là sự thật.

Tôi thèm được nghe con riêng của chồng gọi mình là 'mẹ' Nhiều người theo đuổi nhưng tôi lại phải lòng trai có vợ Kết hôn nhưng không có nền tảng kinh tế liệu có bền

Mọi người trong gia đình hay bảo thằng Cò, con út của tôi, không giống bố cũng chẳng giống mẹ. Hai vợ chồng tôi đều mặt tròn, mắt to hai mí còn cháu mặt nhọn lại mắt một mí xếch ngược. Lúc Cò còn nhỏ, tôi hay bảo trẻ con lười ăn nên gầy, mặt mũi hốc hác. Nhưng càng lớn tôi càng nhận ra cháu không mang nét nào của bên nội, bên ngoại.

Anh Hậu là hàng xóm, sống cách nhà tôi một mảnh vườn. Anh ta không vợ, con; lủi thủi một mình nên gia đình tôi coi như người thân, có món gì ngon cũng gọi sang uống rượu. Một lần vì quá chén, anh Hậu nằm vật ra sàn nên tôi dìu vào phòng thằng Cò ngủ tạm. Lúc hai bác cháu nằm cạnh nhau, tôi rụng rời vì gương mặt anh Hậu và thằng Cò giống như tạc.

Sau hôm đó, tôi sinh nghi, luôn để ý mỗi lần anh Hậu sang nhà chơi. Thật lạ, con trai tôi giống anh ta từ dáng đi, cách ngồi, thậm chí cả điệu cười khanh khách. Nghĩ lại cách đây 5 năm lúc tôi vào Bình Dương làm ăn, vợ tôi ở nhà một mình với con gái lớn. Lúc bão gió hay hỏng đường điện, ống nước... đều một tay anh Hậu hỗ trợ.

Tôi về nhà chưa được bao lâu thì bà xã mang thai. Thằng Cò sinh non nhưng bụ bẫm như trẻ đủ tháng. Có lần tôi cho thằng Cò lên thành phố chơi với họ hàng mấy tháng hè. Lần nào sang nhà, anh Hậu cũng hỏi chừng nào thằng nhóc về rồi than thở "nhớ cái trán bướng của sắp nhỏ". Thằng Cò đi được hơn tháng, anh ta kiếm cớ lên thành phố có việc rồi xin tôi địa chỉ vào thăm nó. Người bà con của tôi còn ngạc nhiên hỏi "hàng xóm mà tình cảm quá vậy".

Càng nghĩ, tôi càng lo sợ. Nếu chuyện đúng như những gì tôi ngờ vực thì đau lòng quá vì cả vợ và anh Hậu đều là những người tôi tin tưởng. Mấy tháng nay, dù dằn vặt và sống trong khổ sở tôi vẫn không dám đưa con đi xét nghiệm ADN. Tôi cũng không biết phải hỏi vợ thế nào vì cô ấy đã quá vất vả trong mấy năm tôi đi làm ăn xa biền biệt.

Tôi nên làm gì trong hoàn cảnh này? Sống mà nghi ngờ thì quá mệt mỏi nhưng nếu mọi chuyện rõ ràng biết đâu còn đau khổ hơn cho tôi và nhiều người khác? Mong nhận được những lời khuyên từ mọi người.

(*) Tên nhân vật đã được thay đổi.

Theo Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.