Công cuộc 'vùng dậy' của tôi khiến cả nhà chồng phát hoảng còn chồng sợ mất mật

| Tâm sự

Không chịu đựng nổi nữa, tôi đem quần áo của lão đem vứt ra ngoài sân rồi châm lửa đốt.

Có chồng như đánh canh bạc, đời tôi xui rủi đánh thua ngay từ đầu. Khi còn yêu, chồng tôi cũng ngoan hiền, chiều vợ như bao người khác. Thế mà cưới về, lão đã lộ nguyên bản chất ham chơi, lười làm, ích kỉ của mình.

Cưới nhau 4 năm, chồng tôi đã nghỉ việc gần cả chục chỗ. Lý do nào cũng được lão "trưng dụng" như: sếp khó tính, chèn ép, có cô theo đuổi nên anh nghỉ, lương thấp mà công việc nặng... Mà mỗi lần nghỉ, lão suốt ngày tụ tập ngoài quán cà phê ngắm mấy em ăn mặc hở hang rồi chơi game.

Mọi việc trong nhà đổ dồn lên vai tôi. Từ một người con gái yếu đuối, tôi làm được cả những công việc nặng nhọc của đàn ông. Điện hư, tôi tự tự sửa. Ghế bàn hỏng, tôi lật lên tự đóng lại. Thậm chí tôi còn tự sửa được máy bơm nước mà không cần lão chồng nhúng tay. Bởi tôi có nhờ, có van xin cỡ nào, lão cũng chỉ hứa chứ không làm.


Từ một người con gái yếu đuối, tôi làm được cả những công việc nặng nhọc của đàn ông. (Ảnh minh họa)

Từ một người con gái yếu đuối, tôi làm được cả những công việc nặng nhọc của đàn ông. (Ảnh minh họa)

Lương tôi cũng khá, bù lại công việc áp lực cao. Đến công ty quần quật cả ngày đã đuối sức, về nhà là con cái, nấu nướng, dọn dẹp bở hơi tai. Chồng thì tới giờ ăn mới có mặt, ăn xong rồi lại biến đi đâu mất, đến cái chén cũng chẳng đem xuống được. Nhiều khi ức chế quá, tủi thân quá, tôi vừa làm vừa khóc hu hu.

Cũng nhiều lần tôi tự nhủ hay ly hôn cho đỡ khổ. Nhưng cứ thấy con gái mà tôi không sao ly hôn được vì thương con thiếu tình thương của bố. Ít ra lão chồng tôi còn thương con gái, có tiền là chở con đi mua đồ chơi. Chủ nhật lão cũng đưa mẹ con tôi về ngoại chơi cả ngày.

Mấy tháng nay, chồng tôi lại dở chứng đi chơi đêm không về. Lần đầu tiên, tôi gọi điện thì lão tắt máy. Tôi mất ngủ cả đêm vì lo lắng, giận dữ. Tôi với lão cãi nhau như điên vì chuyện đó. Lão nói rằng nhậu say thì không về được, về lỡ có chuyện gì càng khổ vợ con. Nhưng không lẽ không về cũng không chịu gọi điện, lão im lặng.

Im thì im chứ đi thì vẫn đi, ở lại đêm vẫn cứ ở. Tôi tức quá, gọi điện thẳng cho bạn lão thì lão càng làm căng, đòi đánh tôi vì tội xúc phạm sĩ diện của chồng. Bát chén cứ thế đua nhau bay và rơi tự do vung vãi hết.


Tôi ức quá, quyết định làm một trận cho ra nhẽ. (Ảnh minh họa)

Tôi ức quá, quyết định làm một trận cho ra nhẽ. (Ảnh minh họa)

Hôm qua, chồng tôi lại đi cả đêm không về. Tôi ức quá, quyết định làm một trận cho ra nhẽ. Tôi thức trắng đêm đợi tới 4 giờ sáng thì lão mò về trong tình trạng chân nọ đá chân kia. Lão vừa về, tôi đã đem hết quần áo, kể cả đồ lót của lão vứt ra ngoài sân rồi châm lửa đốt.

Lão hoảng hồn. Bố mẹ lão ở sát bên nhà cũng hoảng hồn. Tôi đứng chống nạnh, hét lớn: "Đi thì cút luôn ra khỏi nhà. Lần này tôi đốt hết, xem anh còn nhà để về không?". Vừa nói, tôi vừa huơ tay về phía căn nhà để dọa chồng. Lão sợ mất mật vội vã ôm chặt tôi lại. Bố mẹ chồng cũng hùa vào chửi lão một trận tưng bừng.

Và giờ lão đang ngồi viết cam kết sẽ xin việc đi làm, không đi chơi đêm nữa. Tôi sẽ đem bản cam kết này đóng khung mà treo lên cho lão biết. Đúng là phải "gan lớn" vùng lên mới trị được mấy lão chồng "bất trị" như chồng tôi.

Theo Tố Hân (Helino)

Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.