Đi làm 8 năm không để dư ra được đồng nào nhưng bố mẹ liên tục giục lấy vợ sinh con
Không có bất kỳ thứ gì trong tay, thử hỏi tôi dám lấy ai mà có ai dám lấy tôi đây?
Tôi nghĩ trường hợp giống như tôi ở cái thời buổi này cũng không phải ít người rơi vào. Những người đi làm quần quật nhưng thu nhập cũng chỉ đủ trang trải chi phí cuộc sống hằng ngày và chẳng thể nào để dư ra được.
32 tuổi, ngay sau khi tốt nghiệp đại học loại giỏi tôi xin được một công việc ổn định, lương lậu khá khẩm, hoặc chí ít với suy nghĩ của một đứa sinh viên mới ra trường thì nó là khá khẩm.
Thế nhưng suốt 8 năm trời đi làm tôi chỉ đủ chi phí sinh hoạt cho bản thân mình giữa thành thị đắt đỏ. Mỗi tháng gửi về cho bố mẹ được chút ít gọi là chứ cũng chẳng đáng bao nhiêu. Thậm chí nếu tháng nào mà có đám cưới đám hiếu thì tôi có khi chưa hết tháng đã hết tiền.
Sau này khi công việc đã ổn định hơn trước một chút thì tôi cũng cố gắng làm thêm làm nếm để có đồng ra đồng vào. Cũng nhờ đó mà chi tiêu thoải mái hơn chút đỉnh, thế nhưng cũng chẳng thể tiết kiệm được chứ đừng nói đến việc mua nhà mua xe gì hết.
Công việc hiện tại của tôi có thể nói là khá ổn định nhưng cơ hội thăng tiến là gần như không có, bởi vậy mà hy vọng lương lậu khá khẩm hơn và thoát được cái cảnh làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu này là hy vọng quá xa vời.
Thời điểm gần đây, nơi tôi làm việc có sự biến động lớn nên việc cắt giảm chi phí là không tránh khỏi. Đến thời điểm này mà vẫn còn giữ được việc là cũng coi như may mắn và cũng thuộc dạng có năng lực rồi. Thế nên tôi càng hiểu tương lai nếu không có một cú hích nào thì khả năng tôi vẫn cứ như vậy mà thôi.
Quanh đi quẩn lại đã là thằng đàn ông hơn 30 tuổi rồi, cái tuổi này của tôi hầu như ai cũng nghĩ đến chuyện lấy vợ sinh con rồi. Nhất là ông bà già ở quê, các cụ chỉ biết rằng phải an cư thì mới lạc nghiệp được, chính vì thế dạo gần đây hai ông bà bắt đầu tạo áp lực muốn tôi nhanh chóng kết hôn.

Tôi cũng chẳng phải dạng khù khờ đến mức chưa từng có mảnh tình nào vắt vai. Cũng đã từng có mối tình sâu đậm, muốn nên vợ thành chồng với con gái nhà người ta nhưng rồi cũng chính cô ấy khiến tôi hiểu rằng nếu bản thân chưa thể lo được cho vững vàng thì đừng nghĩ đến việc sinh con đẻ cái. Tôi chưa từng trách người cũ, chỉ là kể từ đó tôi hiểu được tầm quan trọng của việc “ổn định kinh tế”.
Những cuộc tình chóng vánh về sau của tôi đều diễn ra trên cơ sở nếu người ta tìm được bến đỗ vững vàng hơn, tôi sẵn sàng vui vẻ và văn minh dừng lại. Cuối cùng, tôi vẫn chỉ một thân một mình, ngày đi làm, tối nghỉ ngơi và dù có cố gắng đến đâu vẫn không thể tích lũy được chút tài sản.
Sang đến năm nay, bố mẹ dường như càng muốn tôi nhanh chóng cưới vợ. Ông bà thậm chí còn vào vai “ông mai” giới thiệu cho tôi con bác này cháu ông kia nữa cơ. Mỗi lần như vậy tôi lại cười xòa, nửa đùa nửa thật nhưng kiên quyết không đồng ý.
Suy cho cùng đến cái đám cưới bây giờ cũng phải mất không ít tiền để tổ chức. Tôi cũng không thể bắt con gái nhà người ta chịu ấm ức để chấp nhận cái đám cưới xuề xòa được. Giờ nếu cưới hỏi thì tiền ở đâu ra? Đương nhiên lại là tiền của hai ông bà già rồi. Ai thấy việc đó ổn thì thấy chứ tôi thì kiên quyết không muốn bố mẹ có tuổi rồi còn phải chạy đôn chạy đáo lo liệu chuyện cưới xin cho thằng con.
Rồi lấy nhau về hai đứa cùng thuê nhà ở thành phố sao? Đến lúc có con nữa chứ! Thời buổi này không phải cứ ỷ vào cái câu trời sinh voi sinh cỏ được. Nếu không đủ điều kiện để nuôi nấng một đứa trẻ, tôi không dám đánh liều mà sinh ra nó.
Cũng không phải không có lúc tôi ngồi xuống nói chuyện với bố mẹ để ông bà hiểu rằng hôn nhân không thể cứ muốn là lao đầu vào được nhưng vì sĩ diện của thằng đàn ông và cũng không muốn bố mẹ lo lắng nên tôi không nói quá kỹ vào việc tích lũy của mình bây giờ chẳng có cái gì.
Xung quanh tôi bạn bè thành đạt không phải không có nhưng bạn bè quanh quanh ở cái vòng tròn sinh có nhưng chẳng đủ để nuôi con cũng có luôn. Hiện tại, riêng cái việc không thể cho bố mẹ một khoản tiền khá khẩm hơn bây giờ mỗi tháng tôi đã áy náy lắm rồi. Vậy thì làm sao tôi dám thành gia lập thất đây?
Sau buổi họp lớp, tôi hiểu có những tình bạn chỉ còn tồn tại khi bạn có tiền
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Một câu nói của lớp trưởng đã khiến tôi lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc, xóa toàn bộ nhóm chat và quyết định không bao giờ dự họp lớp thêm lần nào nữa.
Ở tuổi 68, tôi từ bỏ ý định bán nhà lên ở với con sau một câu hỏi của con dâu
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tôi vẫn hình dung sau khi nghỉ hưu sẽ bán nhà ở quê, chuyển lên sống gần con cháu để tuổi già có người bầu bạn. Nhưng chỉ 1 câu nói của con dâu đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn.
Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.