Đưa con về ngoại gói bánh chưng
Hò hẹn mãi, cuối cùng nay mình cũng đưa được các con về ngoại trước ngày 28 Tết. Để các con được trải nghiệm việc gói bánh chưng, luộc bánh chưng ở nhà bà ngoại. Để đó sẽ là kỷ niệm theo con mãi trong cuộc đời.
Những cái Tết mình cùng nhau đi qua, rất ít khi được đón giao thừa ở nhà bà ngoại. Nếu có về trước giao thừa thì cũng đã quá muộn để được xem gói bánh chưng. Nhà bà ngoại thường gói bánh vào 28 Tết. Nhà bà nội thì chả bao giờ gói, bà toàn đặt.
Những năm trước đây mới chỉ có con gái, dù muộn nhưng sau khi đón Tết ở nhà bà nội xong, vợ chồng vẫn cố thu xếp để đưa con lên thăm ông bà ngoại. Quê nội, quê ngoại ngược đường nhau nên từ quê nội ra cứ phải dừng chân ở Hà Nội trước rồi mới lại đi tiếp về quê ngoại.
Thường nhất là mùng 2 hoặc mùng 3 Tết vợ chồng, con cái mới đi tàu lên. Có một năm hai vợ chồng còn đưa con về bằng xe máy. Trời mưa và rét, vừa dừng xe trước cửa đã thấy bà ngoại chạy ra, bế thốc con gái vào bếp lửa vừa sưởi cho cháu vừa rên rỉ, xót xa "về muộn thế con, thôi năm sau đừng về kiểu này nữa, vất vả quá. Khổ thân cháu tôi". Bà mắng thế nhưng mình biết, có con, có cháu về ông bà vui lắm.
Ông thì đôi khi còn mềm yếu hơn cả bà. Con gái đi lấy chồng, nó khóc thì kệ nó, sao ông cũng lặng lẽ lấy khăn lau nước mắt để bước chân của nó chùng chình mãi chả bước lên xe nổi. Nhìn con cháu về rét mướt trong mưa gió, ông cũng chảy nước mắt thương con, thương cháu. Những lúc như thế thấy lòng cũng thắt cả lại thương bố mẹ mình. Những lúc như thế, lại thấm thía cái câu: có con thì gả chồng gần...
Hoá ra mình gói khéo phết. Bánh vuông vức, hơi to hơn tiêu chuẩn của bà ngoại, nhưng lần đầu thế là giỏi rồi. Mà mục đích chính có phải là mình gói bánh đẹp đâu, mà là để cho các con có cơ hội trải nghiệm thôi mà. Để bản thân mình cũng được sống lại trong những ký ức xa xưa ngồi chầu rìa xem gói bánh chưng, lanh chanh xin những chiếc lá dong bé để cuối cùng bố cũng phải gói cho riêng mình một chiếc bé tí để ăn trước.

Năm nay, con gái tự gói những chiếc bánh theo sở thích của nó, mẹ cũng cố gắng gói những chiếc bánh đẹp nhất mà mẹ có thể gói, con trai cũng tham gia vào việc gói một chiếc bánh bé cho mình. Mấy mẹ con chỉ tham gia cho vui thôi, còn phần việc chính vẫn là cậu Thuỷ và bác Phượng đảm nhiệm. Nhưng mình thấy vô cùng thoả lòng và vui sướng bởi mình thấy bà ngoại tíu tít đi ra đi vào mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Bởi đây là lần đầu tiên các cháu ngoại của bà về gói bánh chưng với bà. Lần đầu tiên bà phải bắc 2 cái bếp gạch để luộc bánh.
Thấy bọn trẻ con hớn hở chất thêm củi cho nồi bánh mà thấy lòng mình cũng rộn ràng, hát ca. Chẳng biết sẽ có bao nhiêu cái Tết nữa mà bọn trẻ con còn háo hức với bánh chưng và bếp lửa. Chỉ biết rằng, giờ phút này, khoảnh khắc này bà ngoại đang vui, mình đang vui, các cháu đang vui và các con còn vui hơn nữa.
Tận hưởng nhé, các con yêu dấu. Mình còn 2 ngày nữa để vui với không khí Tết nơi đây - vùng quê miền núi mà với nhiều người chỉ là những đồi nối đồi, rừng núi rừng trập trùng xa tít mù khơi, nhưng với mẹ là cả một tuổi thơ thiên thần với hoa lá, cỏ cây và những cánh rừng vàng rực nắng chiều, là mái trường rêu phong với thày cô, bè bạn yêu dấu, là ông ngoại đã mãi mãi yên giấc dưới những tán lá bồ đề trong nghĩa trang thị xã, là dòng suối mát lành róc rách chảy trước cửa nhà cũ, là bà ngoại tóc mỗi ngày lại thêm sợi bạc, Tết nào cũng ngóng con, ngóng cháu về từ 25 Chạp.
Quê ngoại, đó là nơi lưu giữ tuổi thơ vất vả nhưng yên bình với thật nhiều những kí ức đẹp đẽ đầy luyến nhớ, dấu yêu...
Rồi ngày mai bố sẽ lên để đón mấy mẹ con về Bắc Ninh ăn Tết với bà nội.
Đào Thị Xuân Thu
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 21 giờ trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 22 giờ trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.