Gặp lại Bình - "nô lệ" 13 năm của vợ chồng quán phở
Di chứng những trận đòn roi ngày nào vẫn còn, nhưng khuôn mặt của Nguyễn Thị Bình, người bị hành hạ dã man suốt 13 năm làm thuê cho quán phở ở quận Thanh Xuân, Hà Nội, giờ đây thật rạng rỡ và viên mãn bên chồng con.
![]() |
|
Vợ chồng Bình và con trai Minh Hiển cùng ân nhân - ông Phạm Bình Minh |
Nhìn thật kỹ, dấu vết còn lại của quá khứ là những vết sẹo mờ trên mặt, hai bàn tay rất to, to khác thường so với vóc dáng của người phụ nữ chỉ tròm trèm 40kg. Khi Bình bước đi, dấu vết ấy càng lộ rõ: đốt sống lưng của Bình gần như cứng, khiến cô hơi phải còng mỗi bước đi.
Ấy là dấu vết của những tháng năm gánh nước, rửa bát, bưng bê vất vả mà cô đã trải qua ở gia đình chủ quán phở. Đã năm năm trôi qua, đến giờ thỉnh thoảng Bình vẫn gặp ác mộng.
Thế nhưng cảm giác xót xa ấy tan biến khi một người đàn ông ngoài 30, thấp nhưng chắc chắn, nói giọng hơi trại trại đến giúp Bình trông con, tiếp khách. Anh Lý Trung Tuyến, chồng Bình, vốn là người dân tộc Nùng quê gốc Lạng Sơn. Tuyến đã tốt nghiệp đại học và từng đi làm việc tại Malaysia.
Về nước, anh làm quản lý ở một cơ sở cung cấp nước đóng chai. Những hình ảnh đáng thương của cô gái Nguyễn Thị Thông, tức Bình, ở quán phở đã khiến Tuyến động lòng.
Năm 2011, hai người làm đám cưới. Sau đám cưới ấy là lúc phải kể đến người đàn ông thứ ba trong gia đình này - ông Phạm Bình Minh, 73 tuổi, Việt kiều Mỹ, đã trở lại quê hương Nam Định sinh sống bằng nghề nuôi tôm, cua.
“Bão quật đổ hết nhà cửa, cây cối tan hoang, cả nhà chúng tôi chỉ lo cháu nó trở dạ. May quá bão tan rồi mới thấy cháu đau bụng, tôi kêu taxi để bà xã đưa cháu lên bệnh viện tỉnh, may quá là mẹ tròn con vuông” - ông Minh tâm sự.
Bế con đến cạnh ông Minh, Bình giới thiệu: Ông tôi đây. Từ khi về đây, tôi đã có cảm giác như một gia đình, cuộc sống ổn định, có chồng, có con, ông bà quý mến, tôi đã quá mệt mỏi, đây là lúc dừng chân lại rồi. Tết này tôi sẽ ở lại Bạch Long ăn tết với ông”.
Hỏi Bình còn điều gì thù hận những người đã hành hạ cô suốt 13 năm, Bình chỉ cười: “Gia đình họ đã mất rất nhiều thứ, tôi nghĩ họ đã phải trả cái giá quá đắt rồi. Giờ tôi chỉ muốn được sống yên bình với chồng con và những người thân ở đây”.
Tôi hỏi Bình có còn muốn gặp người mẹ đã bỏ cô đi từ năm 7-8 tuổi, từ đó chưa một lần quay lại tìm con, Bình nói những người làng đi Đài Loan đã gặp mẹ cô, bà vẫn còn sống và khá giả.
Nhưng Bình không giận mẹ, chỉ mong một lần mẹ về đây nhìn con và cháu, thế là cô đã mãn nguyện rồi. Bình nói từ khi được giải thoát, nhờ báo chí lên tiếng cô mới biết mình sinh năm 1983, có ông Minh, rồi có cha mẹ nuôi (là con gái bà Hà Kim Bình, người đã cứu cô) đều rất tốt, nếu có mẹ về cuộc sống sẽ càng tròn đầy, hạnh phúc...
Ông Minh cho biết đầm tôm, cua và diện tích ông đang khai thác rộng 30ha. “Tôi có ăn thì các cháu cũng có ăn. Tôi nhìn thằng cháu mới sinh rồi sẽ khá, nó sinh ra đã biết tránh ngày bão lớn” - ông Minh chân thành nói.
Theo Tuổi Trẻ
