Gặp người bị tuyên án tử vẫn cười
Niềm vui được tự do mà TAND tỉnh Bình Phước tuyên Mai vô tội - đến nay vẫn còn nguyên trong ánh mắt, giọng nói của Mai.
![]() |
|
Lê Bá Mai (trái) và ông Dương Bá Tuân, người đã tích cực giúp đỡ Mai kêu oan |
“Vì sao không làm mà lại nhận tội, sau đó lại làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt?’’, chúng tôi hỏi. Mai lắc đầu trả lời: “Bị ép cung, tôi nhận bừa cho xong. Với lại nghe người cùng giam nói, nhận tội thì ở tù 3, 4 năm rồi ra, không nhận chỉ có chết… Đến khi tòa tuyên án tử hình xong, về phòng, bạn tù nói sẽ bị đem xử bắn, tôi sợ quá và vì không hiểu biết nên mới kháng cáo xin giảm nhẹ. Ở Tòa Phúc thẩm, tôi đã kêu oan. Không phải tôi cố tình phản cung hay chối tội mà sự thật tôi không phạm tội’’. Lần xử phúc thẩm vào ngày 4/8/2005, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM đã bác kháng cáo, y án tử hình đối với Mai. Từ lần đó, Mai và gia đình làm đơn kêu oan gửi các cơ quan tiến hành tố tụng, báo chí và cả Văn phòng Chủ tịch nước.
Ròng rã gần 7 năm ngồi tù, trong đó có gần 2 năm bị biệt giam, Mai vẫn sinh hoạt bình thường, sống hòa đồng với bạn tù bởi luôn có niềm tin: “Mình không phạm tội, rồi có ngày sự thật sẽ được phơi bày”. Chỉ duy nhất người giam chung phòng bị thi hành án tử hình, Mai hoang mang, nếu chẳng may nỗi oan không được giải…
“Tôi vô tội. Tôi được tự do. Từ hôm 24/5 đến nay, trong đầu tôi chỉ có nghĩ và vui mừng về điều đó. Tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cho tương lai. Có lẽ tôi tiếp tục làm ở trang trại của bác Tuân - người chủ trang trại đã không bỏ rơi mà luôn theo sát, giúp đỡ tôi và gia đình kiên trì đi tìm ánh sáng công lý. Tôi mang ơn bác Tuân” - Mai nhìn ông Tuân với ánh mắt đầy biết ơn.
Với niềm tin nội tâm mãnh liệt đó, sau khi Mai bị tuyên án tử hình, ông Tuân đã bỏ thời gian, công việc đến báo chí nhờ làm rõ oan sai của Mai. Được giới thiệu luật sư Trịnh Thanh - Trưởng Văn phòng Luật sư người nghèo, ông lại lặn lội đến cậy nhờ. “Gia đình Mai ở tận Thanh Hóa, lại rất nghèo, không có tiền đi lại thăm nuôi lấy tiền đâu thuê luật sư? Vì vậy, tôi phải tìm một luật sư thật sự có tâm, giúp Mai bằng hình thức miễn phí” - ông Tuân kể tiếp.
Nghe Mai nói, ông Tuân là người gửi tiền cho gia đình Mai đi thăm nuôi, mỗi khi tòa xử lại chở bố mẹ Mai lên tòa, chở luật sư đi tới đi lui lo giấy tờ…, ông Tuân cười hiền lành: “Tôi chỉ nghĩ, nếu mình bỏ nó thì ai sẽ cứu nó bây giờ? Nhiều lúc tôi cũng nản lắm, nhất là khi mình lo hết hơi mà nó lại nhận tội, ra tòa vẫn cười, bị tuyên tử hình cũng cười. Nó cười mà mình đau. Sợ tôi nản chí, bỏ ngang, vợ tôi khuyên: “Dù Mai nhận tội hay không không quan trọng, quan trọng là Mai không liên quan đến vụ án. Nếu bán hết tài sản mà minh oan được cho Mai, em cũng cam lòng”. Sự ủng hộ của vợ tôi là động lực để tôi đi tiếp và cuối cùng cũng gần đến đích…”.
Còn chờ 15 ngày nữa để VKSND cùng cấp kháng nghị bản án và 30 ngày nữa VKSND Tối cao kháng nghị. Cũng có nghĩa vụ án vẫn chưa kết thúc. Dẫu vậy, đến giờ phút này, Mai và những người thân của anh có quyền tin và mừng vì công lý đã được thực thi.
