Gia đình ép tôi hủy hôn vì vợ sắp cưới bị viêm gan B

Thứ hai, 14:07 12/10/2015 | Tâm sự

Chúng tôi không đồng ý viết giấy hủy hôn thì ba gửi một lá thư hủy hôn sang nhà gái, nói hai đứa không hợp nên hủy đám cưới, quà đính ước nhà gái cứ giữ.

Tôi 32 tuổi, vợ sắp cưới 30 tuổi, chúng tôi yêu nhau được một năm thì gia đình tôi sang xin cưới. Trong thời gian chúng tôi yêu nhau và đính hôn, gia đình tôi tỏ ra rất quý cô ấy. Vì gia đình tôi xin không làm đám hỏi nên xem lễ dạm ngõ là đính hôn luôn và hai đứa được cho phép gọi ba mẹ. Tuy nhiên, khi biết cô ấy bị viêm gan siêu vi B mãn tính (chỉ là viêm gan mãn tính, không phải xơ gan, ung thư…) thì gia đình làm áp lực buộc tôi hủy hôn khi ngày cưới đã gần kề.


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi rất buồn và lo lắng nhưng không dám nói cho cô ấy biết, nhưng cô ấy cảm nhận được tôi có điều lo lắng và gặng hỏi nên tôi kể. Cô ấy nói chỉ mong có công việc ổn định, làm vợ hiền dâu thảo, chăm sóc con cái và gia đình, không mong muốn làm bà này bà nọ. Vì vậy, nếu không được gia đình tôi chào đón thì thôi đừng cưới nữa. Cô ấy không giỏi, không giàu, không xuất thân danh giá nhưng tự hào mình là người chân thành và hết lòng với mọi người. Lòng tôi đau như cắt khi nghe vợ sắp cưới nói như vậy.

Cô ấy không một lời trách tôi phụ bạc. Tôi hận mình không bảo vệ được người sắp trở thành vợ, nhưng không biết phải làm sao cho tốt. Ba tôi bị cao huyết áp và từng tai biến nên tôi không dám cãi lời vì không biết hậu quả sẽ ra sao. Gia đình tôi có nhiều người theo ngành y nên ba lo lắng các cháu sinh ra không khỏe mạnh, sợ vợ tôi là gánh nặng cho tôi sau này. Tôi đã cố thuyết phục nhưng ba vẫn khăng khăng như vậy. Tôi thì không dám bất chấp làm theo ý mình. Người tội nghiệp nhất vẫn là vợ sắp cưới, người cô ấy cứ gầy rộc đi. Cô ấy đang theo phác đồ điều trị của bác sĩ và kết quả tốt lên qua từng lần xét nghiệm. Tôi không biết làm gì ngoài việc cùng cô ấy đấu tranh với bệnh tật để sức khỏe sớm ổn định. Nhưng vấn đề không chỉ có như vậy, ba tôi hủy hôn nhưng không chịu sang nhà gái nói chuyện, bắt hai đứa tôi viết tờ giấy hủy hôn để ba cầm sang nhà gái.

Vợ sắp cưới của tôi nhất quyết không viết vì cô ấy nói trên đời này làm gì có tờ giấy như thế, hai chúng tôi không muốn hủy hôn, đâu có hết yêu nhau mà phải viết giấy; hủy hôn là ý của ba tôi và ba cứ sang nhà gái mà nói như thế. Cô ấy còn bảo tôi rằng những chuyện khác không tính nhưng nếu tôi viết tờ giấy đó có nghĩa là tôi từ bỏ cô ấy, cô ấy sẽ hận tôi đến hết đời. Khi chúng tôi không đồng ý viết giấy hủy hôn thì ba không sang nhà gái mà gửi một lá thư hủy hôn, nói rằng chúng tôi chưa tìm hiểu nhau kỹ, không hợp nhau nên hủy đám cưới, quà đính ước nhà gái cứ giữ lấy.

Ba cô ấy sức khỏe vốn không tốt, nhận được thư xong bệnh không ngồi dậy nổi, gia đình cô ấy bức xúc, còn cô ấy khóc ròng. Tôi đau khổ, dằn vặt và thấy xấu hổ vô cùng, tự nhủ sẽ bù đắp cho cô ấy trăm vạn lần nhưng gia đình buộc cô ấy tuyệt giao với tôi vì ba tôi đã coi thường gia đình. Cô ấy gọi cho tôi và cứ lặp đi lặp lại “Em phải làm sao đây”. Chúng tôi chỉ khóc với nhau mà không biết bám víu vào đâu. Cô ấy là người thẳng thắn, lanh lợi, nhưng cũng sâu sắc và biết nghĩ, không phải người hoàn hảo nhưng tôi thấy vô cùng may mắn khi yêu cô ấy. Nếu chúng tôi không đi được đến cùng tôi cũng không tha thiết tìm người khác nữa.

Tôi định để cô ấy điều trị bệnh ổn định rồi hai đứa sẽ lên kế hoạch cho một tổ ấm, tất nhiên trong đó không có sự tham gia của gia đình tôi. Nhưng giờ chúng tôi gặp trở ngại vô cùng lớn lao từ gia đình cô ấy. Tôi không muốn cô ấy bị người nhà quay lưng, phải chịu thêm mất mát, tổn thương nào nữa nhưng chưa tìm ra cách nào cho tốt. Mong các anh chị có kinh nghiệm chia sẻ giúp, tôi nên làm thế nào để ba chịu sang nhà gái hủy hôn; làm thế nào để chúng tôi có thể được nhà gái cho phép cưới nhau khi sức khỏe cô ấy đã ổn định? Cảm ơn mọi người.

Theo Sơn/Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 8 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng

Tâm sự - 1 ngày trước

Chồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

Nói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu

Tâm sự - 1 ngày trước

Con mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.