Giữ đạo vợ chồng
Một người từng trả giá về hành vi giết vợ và một người suýt chết dưới tay chồng. Người ăn năn, day dứt. Người đau khổ, uất hận.
Hai câu chuyện của những người trong cuộc với hai hoàn cảnh khác nhau nhưng phản ánh một hiện tượng xã hội nhức nhối, xuất hiện không còn hiếm hoi, đơn lẻ trong thời đại mới.
Lỗi lầm không thể sửa
![]() |
|
Ảnh: Nguyễn Tài |
Nếu kể thì đơn giản chỉ có vậy. Nhưng quả thật để có được quyết định đúng đắn đó có lẽ ông đã phải trải qua một quãng thời gian nặng nề, đấu tranh rất dữ dội với lương tâm, nỗi sợ hãi, sự yếu hèn của chính mình. Cũng không loại trừ có lúc muốn tự tử để trốn chạy dư luận và luật pháp. Nhưng bản năng sống trong mỗi con người mạnh mẽ lắm, rồi cả những mối ràng buộc tình cảm và trách nhiệm với gia đình...
Vì thế, một khi đã bình tâm, ông chọn cách tốt nhất để còn nẻo quay về. Quyết định trình báo, thú nhận tội lỗi thật sự là một sự dũng cảm mà không phải bất kỳ ai cũng có thể làm được. Khi đã thổ lộ hết bí mật kinh hoàng ấy, tâm can ông cũng nhẹ đi một phần bởi người ta có thể che mắt người khác nhưng không bao giờ dối gạt được chính mình.
Bây giờ nghĩ lại ngày hôm ấy, chị vẫn thấy kinh hoàng. 30 Tết, chồng chị tổ chức nhậu tại nhà, chị không một lời phàn nàn, kêu ca. 23 giờ 30 phút, bạn bè rủ rê đi tìm độ mới, anh lại hăng hái lấy xe, quên đi trách nhiệm của một người chồng, người cha trước giờ khắc thiêng liêng chuyển giao năm cũ, năm mới.
Sợ chồng bị tai nạn giao thông khi đã quá chén, chị khéo léo, nhẹ nhàng tìm cách “dụ” anh ở nhà đón giao thừa với vợ con. Bất chấp tình thương, sự lo lắng của vợ, anh chỉ cảm thấy thật quá sức chịu đựng vì bị ngăn cản bèn trút giận bằng cách đập nát tủ kiếng rồi chụp một khúc cây đánh chị không nương tay. Chị cắn răng chịu đựng vì sợ làm ầm ĩ, bà con lối xóm chê cười.
Nào ngờ, sự câm nín trong đớn đau, uất ức ấy lại làm anh càng thêm điên tiết. Chạy nhanh xuống bếp, anh cầm dao lên và dùng những lời lẽ thô tục hăm dọa, buộc chị hốt sạch những mảnh kiếng do anh đập vỡ, nếu không anh sẽ... cắt cổ chị. Thương con, chị nhẫn nhịn làm tất cả, vừa lom khom hốt những mảnh kiếng vỡ vừa căng thẳng, lo sợ trước những lời gầm gừ, hăm dọa của anh.
May mà cuối cùng đó cũng chỉ mới là lời hăm dọa. Nhưng khoảng thời gian chịu đựng đầy kinh hoàng ấy đã lấy đi tất cả sự nhẫn nhịn và tình yêu chị dành cho chồng. Ly hôn là giải pháp chị nêu ra trong ngày đầu năm mới. Nhưng liệu chị có đủ quyết tâm dứt áo ra đi khi sau lưng chị là tương lai, hạnh phúc của con? Còn nếu sống chung một nhà mà không còn tình cảm với nhau, chuyện gì sẽ còn xảy ra khi chỉ một chút phật ý, người chồng lại đòi lấy mạng mẹ của các con mình?
Đạo nào sâu bằng đạo vợ chồng
Xưa nay ông bà ta vẫn thường lấy câu: “Đạo nào sâu bằng đạo vợ chồng” để răn dạy con cháu, xem đó là con đường đưa người ta đến hạnh phúc - cái đích của hôn nhân. Biết giữ đạo vợ chồng, người ta sẽ không vì sự giàu sang mà thay lòng đổi dạ; không vì chồng (vợ) xấu, bệnh tật, nghèo hèn mà khinh bạc, rẽ chia; không vì bất kỳ một lý do hay hoàn cảnh nào mà làm phương hại đến người chồng (vợ) của mình... “Đứt tay một chút còn đau. Huống chi nhơn nghĩa lìa sao cho đành”.
Những vụ án vợ giết chồng, chồng giết vợ xảy ra trong thời gian gần đây suy cho cùng đều do kẻ thủ ác thiếu tình nghĩa; thiếu trân trọng, giữ gìn đạo vợ chồng; khinh thường hôn nhân, xem hôn nhân như chiếc áo, thích thì mặc, không thích thì cởi ra hoặc hay thì ở, dở thì đi...
NLĐ
