Hành trình "nhặt con" của người phụ nữ giúp việc

| Gia đình

GiadinhNet - “Lúc nghe tiếng động lạ, mình cứ nghĩ là tiếng mèo kêu. Ngờ đâu đến gần mới giật mình phát hiện đứa bé đỏ hỏn, rốn vẫn còn mũ và ướt nhẹp”.

LTS: Họ là những người mẹ bình thường, thậm chí dưới mức bình thường khi chẳng có điểm gì nổi bật trong xã hội. Thế nhưng tình cảm của họ, câu chuyện của họ, tình yêu của họ đã lấy đi nước mắt hàng triệu người. Sự phi thường của họ đã truyền cảm hứng, chạm tới trái tim tất cả mọi người.


Chị Đỗ Thị Hạnh (44 tuổi, quê Thanh Hoá) nhớ lại hoàn cảnh mình phát hiện bé Cà Rốt trước cổng chùa Diệu Giác (đường Trần Não, quận 2, TP.HCM) như vậy. Từ đó, cuộc sống của người phụ nữ làm nghề giúp việc có thêm niềm vui khi trời cho chị đứa con trai bé bỏng.

Chị Đỗ Thị Hạnh (44 tuổi, quê Thanh Hoá) nhớ lại hoàn cảnh mình phát hiện bé Cà Rốt trước cổng chùa Diệu Giác (đường Trần Não, quận 2, TP.HCM) như vậy. Từ đó, cuộc sống của người phụ nữ làm nghề giúp việc có thêm niềm vui khi trời cho chị đứa con trai bé bỏng.

Chị kể, bình thường mình toàn đi làm công quả vào chiều tối, nhưng hôm đó lại đến chùa vào sáng sớm. Khi đang quét lá, chị nghe tiếng động lạ như tiếng mèo kêu.

"Đến gần, tôi mới giật mình phát hiện một đứa bé đỏ hỏn, rốn vẫn còn mũ và ướt nhẹp, nằm trong cái giỏ du lịch màu xanh. Tấm áo sơ sinh mà con đang mặc vẫn còn để tên bệnh viện, bên cạnh chỉ có một cái khăn và một bình sữa uống dở. Lúc đó đã gần 5 giờ sáng. Tôi có ra ngoài cổng tìm kiếm người bỏ bé lại nhưng không thấy ai" – chị nhớ lại.​


Vậy là người phụ nữ ẵm đứa bé lên, đặt lên bệ Phật một lúc để đứa trẻ khỏi lạnh. Trời dần sáng, khi thông tin về một đứa trẻ bị bỏ rơi trước cổng chùa được phát ra, nhiều người hiếu kỳ kéo đến. Thấy vậy, chị Hạnh mang đứa trẻ đến công an phường trình báo.

Vậy là người phụ nữ ẵm đứa bé lên, đặt lên bệ Phật một lúc để đứa trẻ khỏi lạnh. Trời dần sáng, khi thông tin về một đứa trẻ bị bỏ rơi trước cổng chùa được phát ra, nhiều người hiếu kỳ kéo đến. Thấy vậy, chị Hạnh mang đứa trẻ đến công an phường trình báo.

Lúc mới thấy nó, chẳng hiểu sao tôi đã rất thương. Đứa bé nào bị bỏ như vậy mà không tội nghiệp. Sau khi đem lên công an, tôi làm thủ tục xin cháu nhận nuôi luôn thì được chính quyền hỗ trợ ngay. Chắc tôi và thằng bé có duyên – chị Hạnh cười nói.
"Lúc mới thấy nó, chẳng hiểu sao tôi đã rất thương. Đứa bé nào bị bỏ như vậy mà không tội nghiệp. Sau khi đem lên công an, tôi làm thủ tục xin cháu nhận nuôi luôn thì được chính quyền hỗ trợ ngay. Chắc tôi và thằng bé có duyên" – chị Hạnh cười nói.
Không chút nghĩ suy, người đàn bà đang làm nghề giúp việc xin nghỉ hẳn 1 tháng để ở nhà chăm đứa trẻ. Chị chọn ngày 3-9, ngày phát hiện đứa trẻ để khai sinh cho con, với cái tên Đỗ Pháp Chí. Mình đặt tên này với mong muốn con sẽ khoẻ mạnh, kiên cường như cách con sống sót được mà không có mẹ ruột bên cạnh- chị Hạnh giải thích.
Không chút nghĩ suy, người đàn bà đang làm nghề giúp việc xin nghỉ hẳn 1 tháng để ở nhà chăm đứa trẻ. Chị chọn ngày 3-9, ngày phát hiện đứa trẻ để khai sinh cho con, với cái tên Đỗ Pháp Chí. "Mình đặt tên này với mong muốn con sẽ khoẻ mạnh, kiên cường như cách con sống sót được mà không có mẹ ruột bên cạnh"- chị Hạnh giải thích.
Ly dị chồng đã nhiều năm, chị Hạnh ở vậy nuôi con, rồi cho con sang Nhật du học. Trước khi có Cà Rốt, chị vẫn lủi thủi một mình trong căn trọ nhỏ, đi làm giúp việc từ sáng sớm đến tối mịt. Hôm nghe tin tôi nhận thằng bé về, con gái tôi cũng ủng hộ, bảo để nó làm mẹ sẽ hợp lý hơn. Nhưng giờ tôi cứ lo trước, đợi chừng nào con gái tôi về nước thì tính sau – chị Hạnh cho biết.
Ly dị chồng đã nhiều năm, chị Hạnh ở vậy nuôi con, rồi cho con sang Nhật du học. Trước khi có Cà Rốt, chị vẫn lủi thủi một mình trong căn trọ nhỏ, đi làm giúp việc từ sáng sớm đến tối mịt. "Hôm nghe tin tôi nhận thằng bé về, con gái tôi cũng ủng hộ, bảo để nó làm mẹ sẽ hợp lý hơn. Nhưng giờ tôi cứ lo trước, đợi chừng nào con gái tôi về nước thì tính sau" – chị Hạnh cho biết.
Biết chuyện đứa trẻ bị bỏ rơi, rất nhiều người gọi đến xin đứa trẻ về nuôi. Tuy vậy, chị Hạnh đều chối từ, bởi theo chị, biết họ ở đâu, tốt hay xấu mà giao. Có người mới thấy đứa trẻ ói mà đã tỏ vẻ khó chịu. Lỡ đâu họ bắt về mang đứa trẻ đem bán, thì chị ân hận suốt đời.
Biết chuyện đứa trẻ bị bỏ rơi, rất nhiều người gọi đến xin đứa trẻ về nuôi. Tuy vậy, chị Hạnh đều chối từ, bởi theo chị, biết họ ở đâu, tốt hay xấu mà giao. Có người mới thấy đứa trẻ ói mà đã tỏ vẻ khó chịu. Lỡ đâu họ bắt về mang đứa trẻ đem bán, thì chị ân hận suốt đời.
Chắc khi bỏ đứa bé, người mẹ có điều gì khó xử, chứ ai mà không thương con. Nếu mà người mẹ hối hận thì tôi sẽ cho nhận bé về, mình làm bà hay làm bác nó cũng được, rồi tìm cách giúp đỡ cho hai mẹ con nó. Dù sao, đứa trẻ cũng đâu phải do mình sinh ra – chị Hạnh nói.
Nghĩ thế nên dù chỉ sống bằng đồng lương giúp việc vài triệu đồng mỗi tháng, lại ở trọ, chị Hạnh cho biết sẽ cố gắng tằn tiện để lo cho Cà Rốt không thiếu thốn thứ gì. Bởi vì, trong lòng chị đã coi đứa bé như con ruột.
"Chắc khi bỏ đứa bé, người mẹ có điều gì khó xử, chứ ai mà không thương con. Nếu mà người mẹ hối hận thì tôi sẽ cho nhận bé về, mình làm bà hay làm bác nó cũng được, rồi tìm cách giúp đỡ cho hai mẹ con nó. Dù sao, đứa trẻ cũng đâu phải do mình sinh ra" – chị Hạnh nói.
“Thằng bé bị mẹ bỏ đã thiệt đủ đường, tôi muốn bù đắp tình mẫu tử cho con”, ôm con trai áp vào ngực mình, người mẹ quê Thanh Hóa nói. Các vật dụng của con trai do mẹ em để lại khi bỏ trước cổng chùa chị vẫn giữ kỹ, để sau này Cà Rốt lớn lên muốn tìm về cuội nguồn sẽ dễ hơn.
“Thằng bé bị mẹ bỏ đã thiệt đủ đường, tôi muốn bù đắp tình mẫu tử cho con”, ôm con trai áp vào ngực mình, người mẹ quê Thanh Hóa nói. Các vật dụng của con trai do mẹ em để lại khi bỏ trước cổng chùa chị vẫn giữ kỹ, để sau này Cà Rốt lớn lên muốn tìm về cuội nguồn sẽ dễ hơn.

Ngày đầu ở chỗ mới, Cà Rốt lạ chỗ, nhớ hơi mẹ và khát sữa nên quấy quấy khóc. Chẳng còn cách nào khác, chị Hạnh phải cho con ti mình, cả đêm thức ôm con vào lòng cho bé cảm nhận hơi ấm của tình thương. khóc. Chị cũng quyết định nghỉ việc một tháng chăm con, ngược xuôi xin sữa mẹ cho con. Nhìn chị vất vả chăm trẻ nhỏ, ai cũng bảo “sướng không muốn lại thích đeo bòng”. Có người còn bóng gió: “Đàn bà không chồng mà có con”. Nhưng chị chỉ im lặng.

Ngày đầu ở chỗ mới, Cà Rốt lạ chỗ, nhớ hơi mẹ và khát sữa nên quấy quấy khóc. Chẳng còn cách nào khác, chị Hạnh phải cho con ti mình, cả đêm thức ôm con vào lòng cho bé cảm nhận hơi ấm của tình thương. khóc. Chị cũng quyết định nghỉ việc một tháng chăm con, ngược xuôi xin sữa mẹ cho con. Nhìn chị vất vả chăm trẻ nhỏ, ai cũng bảo “sướng không muốn lại thích đeo bòng”. Có người còn bóng gió: “Đàn bà không chồng mà có con”. Nhưng chị chỉ im lặng.

Phương Nghi (t/h)

Người mẹ kế tận tâm nuôi 8 con riêng của chồng Người mẹ kế tận tâm nuôi 8 con riêng của chồng

GiadinhNet - Từ một người mẹ kế, bằng tình yêu thương, lòng nhân hậu bà Hoa đã viết nên câu chuyện cổ tích giữa đời thường.

Người mẹ 60 năm chạy theo đút cơm cho con Người mẹ 60 năm chạy theo đút cơm cho con

GiadinhNet - "Hằng ngày, tôi đều nấu cơm rồi đi kiếm con để đút cho nó ăn kẻo sợ nó đói rồi nằm ở đâu đó thì đau lòng lắm!"

Thanh Loan
Ý kiến của bạn
Tags:
10 bí quyết giao tiếp giúp bạn nói chuyện khéo léo, được tôn trọng mà không cần 'nói hay'

10 bí quyết giao tiếp giúp bạn nói chuyện khéo léo, được tôn trọng mà không cần 'nói hay'

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Giao tiếp giỏi không nằm ở việc nói thật nhiều hay luôn tìm cách thể hiện bản thân. Chỉ cần biết lắng nghe, chọn đúng thời điểm, sử dụng ngôn ngữ cơ thể và phản hồi đúng cách, bạn có thể khiến người đối diện cảm thấy được tôn trọng và dễ dàng tạo dựng thiện cảm.

Không phải tiền bạc hay tình yêu cuồng nhiệt, 2 điều này mới giúp vợ chồng bên nhau đến cuối đời

Không phải tiền bạc hay tình yêu cuồng nhiệt, 2 điều này mới giúp vợ chồng bên nhau đến cuối đời

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Bạn có bao giờ thắc mắc vì sao có những cặp đôi nhìn rất bình thường nhưng càng ở bên nhau càng gắn kết, trong khi nhiều người điều kiện ngập tràn lại tan vỡ? Cùng giải mã 2 yếu tố cốt lõi giúp tình cảm lứa đôi vượt qua sóng gió, giữ trọn sự dịu dàng và an yên tuổi xế chiều.

Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Gia đình -

GĐXH - Rất nhiều người cả đời tin rằng "phúc khí" là thứ may mắn từ trên trời rơi xuống, hoặc sinh ra đã được an bài. Nhưng ngẫm cho kỹ, những người quanh ta sống cả đời bình an, đi đâu cũng có người giúp, gặp biến cố gì cũng vượt qua êm đẹp... chẳng phải nhờ thần tiên nào cả. Dưới góc nhìn tâm lý học, phúc khí không phải chuyện tâm linh. Nó ở ngay trong 2 thói quen cực kỳ đơn giản này!

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.