Hà Nội
23°C / 22-25°C

Hối hận có muộn không cuộc đời ơi?

Thứ hai, 17:04 09/06/2014 | Tâm sự

Chỉ vài ngày nữa thôi tôi sẽ được tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài 4 bức tường, tôi sẽ trở lại là một cô gái quê ngày nào, nhưng liệu cuộc sống khắc nghiệt có chào đón tôi không hay sẽ vẫn gạt bỏ tôi như gạt bỏ một con nghiện.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông nên tính chịu thương, chịu khó và có phần quê mùa đã ngấm vào tôi từ lâu. Anh lại là công tử con nhà giàu, nên khi yêu được anh chiều chuộng tôi cảm thấy cuộc sống mình thay đổi. Còn nhớ những ngày đầu anh đi chơi với bạn bè thường đưa tôi đi cùng, lúc ấy trông tôi quê mùa và ngờ nghệch lắm. Nơi anh đưa tôi đến là những nơi mà từ trước đến giờ tôi chưa khi nào dám mơ tới sẽ có ngày mình được đặt chân đến, bạn bè anh ai cũng sành điệu, con nhà giàu, nhìn tôi đúng là kệch cỡm, giống như một con vịt xấu xí bên bầy thiên nga.

Nhưng dần dà anh đã biến tôi thành con thiên nga rực rỡ hơn đám thiên nga bạn anh, đến tôi nhìn trong gương cũng không nhận ra mình. Hóa ra cũng có ngày tôi xinh đến vậy. Cứ như thế tôi hòa nhập vào cuộc sống của anh lúc nào không hay. Tôi thấy quen dần với việc đến bar giải khuây, tôi thay từ việc uống nước ngọt sang rượu, thay những đôi giầy bệt bằng những đôi cao gót chênh vênh và cũng không còn thấy con bé ngây thơ ngày nào ra đường với nét mặt mộc mạc.

Nhưng để đổi lấy những thứ đó cũng đồng nghĩa với việc tôi thuộc về anh, tôi giờ đây giống như một nô lệ dưới tay anh. Nhưng điều đó lại làm tôi thích thú. Hễ thấy anh cười hay trêu đùa người con gái khác là tôi lại tỏ ra bực tức, tôi ghen đến độ mất hết lí trí.

Nhiều lần nhắc đến chuyện cưới xin, anh tỏ ra thờ ơ, không mấy quan tâm. Anh không muốn cưới, anh chỉ muốn yêu và chơi hết mình, anh sợ sự gò bó và quản thúc. Vậy tôi thì sao? Tuổi xuân có chờ đợi ai đâu. Tôi và anh trở nên lạnh nhạt và những cuộc cãi vã, to tiếng cũng nhiều hơn. Hóa ra anh yêu tôi chỉ để yêu, chứ không phải cưới. Có lần trong lúc cãi nhau anh buột miệng thốt lên: “anh yêu chỉ để yêu thôi, anh yêu em chỉ vì em là gái quê, chỉ vì em còn là con gái, chỉ vậy thôi, em hiều không, còn cưới xin thì miễn đi anh vẫn còn muốn tự do chơi bời. Nếu em sợ tuổi xuân tàn phai thì em cứ việc đi yêu người khác, mình không có ràng buộc”. Câu nói của anh như vết dao đâm sâu vào tim tôi, giờ đây tôi còn có thể yêu ai nữa, tôi đã là của anh, tôi đã mất đi nét dịu hiền của cô gái quê ngày nào. Bỏ anh ư! Sao có thể, trong khi yêu anh tôi đã lỡ ngang đường học, tôi biết làm gì để có thể sống khi không nghề nghiệp, không bạn bè, những đứa bạn bây giờ của tôi chỉ là một đám thiên nga sẽ “chết” nếu không có tiền từ gia đình. Khi anh đưa tôi lên trên cao anh đâu có nói cho tôi biết có ngày anh sẽ ném tôi xuống vực thẳm đau đớn thế này.

Tôi quyết phải đeo bám anh suốt đời, nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, lời yêu không thể giữ mãi trên môi, anh đã quyết dứt bỏ tôi để tìm đến một cô gái cũng như tôi trước kia, ngây thơ và giản dị.

Giá như hôm đó tôi mạnh mẽ, quyết đoán hơn thì mọi chuyện đã khác. Yêu anh 5 năm rồi mà tôi vẫn không thể biết rõ được con người anh. Khi yêu, anh ân cần quan tâm, chăm sóc tôi. Ai cũng nói số tôi sướng, không quá xinh gái, không quá giỏi giang mà lại “cá kiếm” được anh chàng bảnh trai, nghề nghiệp ổn định.

Nhưng nào ngờ cái sướng mà người khác nhìn thấy ở tôi chỉ như phù du, chợt đến rồi chợt đi nhanh và bất ngờ quá để lại những vết thương khó lành trong tôi. Giá như ngày đó không tham giàu sang, không ham vẻ đẹp trai, lịch thiệp của anh thì có lẽ tôi cũng sẽ đang là một bà mẹ trẻ với hai đứa con bên anh ấy – người yêu cũ mà tôi đã dại dột vứt bỏ để theo anh. Cái kết mà kẻ bội bạc như tôi phải nhận là sự cô đơn, và nỗi ân hận rằn vặt trong tim.

Chỉ vài ngày nữa thôi tôi sẽ được tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài 4 bức tường, tôi sẽ trở lại là một cô gái quê ngày nào, nhưng liệu cuộc sống khắc nghiệt có chào đón tôi không hay sẽ vẫn gạt bỏ tôi như gạt bỏ một con nghiện những ngày trước đó. Những cải tạo tốt trong tháng ngày vừa qua liệu có lấp đầy những lỗi lầm trước kia của tôi? Viết xong những dòng chữ này tôi thấy thật nhẹ nhàng và thanh thản!

Theo GĐVN

thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời

Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời

Tâm sự - 2 giờ trước

Tôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.

Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"

Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"

Tâm sự - 5 giờ trước

Tôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.

Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'

Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'

Tâm sự - 6 giờ trước

Tôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.

Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu

Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu

Tâm sự - 21 giờ trước

GĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.

Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi

Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi

Tâm sự - 22 giờ trước

Tôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.

Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể

Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể

Tâm sự - 1 ngày trước

Bố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.

Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này

Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.

Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy

Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.

Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.

Top