Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'

Chủ nhật, 07:02 05/04/2026 | Tâm sự

Tôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.

Vợ chồng tôi đều 30 tuổi, đã có con đang học mẫu giáo chuẩn bị vào lớp 1. Chúng tôi từ quê lên Hà Nội lập nghiệp, hiện tại tổng thu nhập chỉ khoảng 25 triệu đồng mỗi tháng. 

Với mức lương này ở quê có lẽ là ổn, nhưng ở thành phố, chúng tôi luôn phải sống trong cảnh giật gấu vá vai, vay mượn mỗi tháng.

Chồng tôi làm cho một công ty vận tải, lương 15 triệu đồng. Anh là người rất trọng sĩ diện và vẻ bề ngoài, lúc nào ra khỏi nhà anh cũng phải sơ mi phẳng phiu, giày tây bóng lộn, tay xách cặp da đúng chuẩn nhân viên văn phòng.

Đồng nghiệp hay hàng xóm nhìn vào ai cũng khen tôi sướng, có chồng đẹp trai, phong độ. Nhưng chỉ mình tôi biết, để giữ cái mác đó, nhiều tháng tôi phải vay mượn. Chi phí tiền nhà, tiền điện nước, ăn uống, tiêu của chồng, tiền gửi về quê rồi tiền học cho con ngốn sạch tiền lương rất nhanh.

Hễ tháng nào phát sinh chi phí như con ốm hay có thêm chuyện hiếu hỉ là đến tuần cuối tôi lại phải muối mặt nhắn tin vay mượn bạn bè vài triệu đồng để chi tiêu, rồi đến kỳ lương tháng sau lại đem trả. Cái vòng quẩn quanh ấy cứ lặp đi lặp lại suốt mấy năm nay khiến tôi vô cùng mệt mỏi và bế tắc.

 - Ảnh 2.

Sống nghèo ở thành phố nhưng chồng vẫn không chịu về quê vì sĩ diện cao. (Ảnh minh họa: iStock)

Nhiều lần tôi bàn với chồng hay là mình về quê sống . Về quê không mất tiền thuê nhà, chi phí rẻ, tôi có thể mở cửa hàng kinh doanh, còn anh với bằng đại học và sự chỉn chu hoàn toàn có thể xin việc gần nhà. 

Quan trọng hơn là tiện nghi ở quê giờ cũng không thua kém mấy so với thành phố, lại có sự giúp đỡ của bố mẹ, anh chị em xung quanh. Tôi tin nếu về quê, gia đình sẽ không phải sống trong cảnh chưa hết tháng đã hết tiền như bây giờ.

Thế nhưng, hễ tôi vừa nhắc đến là anh lại gạt phắt đi. Anh bảo: "Bao nhiêu người khao khát ở lại phố chẳng được, đang yên đang lành lại về quê cho người ta cười vào mặt à?" .

Anh sợ họ hàng ở quê đánh giá mình thất bại, sợ mất cái danh làm việc ở thành phố. Anh thà chấp nhận mỗi sáng nhịn ăn để có tiền uống cà phê với đồng nghiệp, thà để tôi phải thức đêm tính toán từng đồng lẻ, chứ nhất quyết không giảm các bữa nhậu ngoại giao vì sợ trở nên "kém tắm".

Mới đây mẹ tôi ở quê ốm, tôi muốn gửi biếu chút tiền thuốc thang nhưng tài khoản chỉ còn vài trăm nghìn đồng. Hỏi đến chồng thì anh bảo chẳng có tiền, ví còn 2 triệu để tiếp khách. Nghe đến đó, tôi thực sự đổ sụp. Hóa ra, anh coi trọng mọi thứ hào nhoáng bên ngoài hơn cả sức khỏe của mẹ vợ.

Tôi tự hỏi, cái sĩ diện ấy liệu có nuôi sống được gia đình? Thành phố này hào nhoáng thật, nhưng nếu cứ phải gồng mình lên để đóng một vai diễn thành đạt mà túi tiền rỗng tuếch, thì liệu có đáng không?

Tôi mệt mỏi quá rồi, nhiều lúc chỉ muốn đưa các con về quê trước để anh tự xoay xở với cái sĩ diện, công việc của mình. Tôi nên làm gì lúc này, tiếp tục cam chịu hay quyết liệt một lần để thay đổi? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Bỏ phố về quê xây nhà rộng thênh thang: Quyết định khiến cả gia đình đổi đờiBỏ phố về quê xây nhà rộng thênh thang: Quyết định khiến cả gia đình đổi đời

GĐXH - Không phải ai cũng đủ can đảm rời bỏ phố thị để về quê bắt đầu lại. Nhưng với người đàn ông này, quyết định "về quê" lại mở ra một cuộc sống điền viên đáng mơ ước.

Bảo Ngọc
Ý kiến của bạn
Tags:
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 2 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.