Hương khế
GiadinhNet - Bên hiên nhà tôi có cây khế chua. Không biết tự mọc hay ai trồng lúc nào, nhưng tuổi cây khế chắc chắn là hơn tuổi tôi rất nhiều. Chỉ biết sau giải phóng, khi cả nhà tôi dắt díu nhau về làng dựng lại nhà, phát vườn hoang thì cây khế đã có. Hỏi ba thì ba cũng không nhớ, hỏi mạ thì mạ rằng không rõ.
![]() |
Mùa khế ra nhiều, thời buổi khó khăn, tôi còn nhỏ, mạ thường hay nhờ tôi leo hái khế, mạ nói: "Hái cho mạ rổ khế, mạ đem đổi đuốc (ruốc) với vị tinh (bột ngọt). Giỏi con!". Rứa mà siêng thì tôi hái, nhác thì tôi vùng vằng bỏ đi chơi. Chừ nhớ lại, mắt cứ cay cay...!
Khế chua mà chua ngọt, chấm muối ăn không cũng được. Thằng cháu nhỏ kêu tôi bằng bác họ, ngủ trưa xế qua chiều mới dậy, đói bụng không có chi ăn, tới nhà tôi chơi thỏ thẻ: "Mụ ơi, cho em trái khế...". Chừ hắn lớn, ra Hà Nội làm ăn, có vợ con, có nhà thành phố rồi, không biết có còn nhớ cây khế nhà tôi?
Hồi nhỏ, anh em tôi nghịch, làm nhà, cột đu, mắc võng lên cây khế để ngủ trưa, đọc sách...không biết chi cả, cứ lấy đinh đóng vô cây, chừ vết tích còn đó.
Anh tôi làm bác sỹ, chủ nhật hàng tuần về làng khám bệnh. Cây khế mát, bỏ bộ bàn ghế cho bà con ngồi chờ, hay lắm!
Tôi đi xa ngái, lâu lâu về thăm mạ, thăm làng. Cây khế còn đó nhưng không biết do chú út tráng xi măng kín gốc, hay do bão lụt, tre cà...hay do chi nữa mà tiêu điều, xác xơ, ít trái, một vài cành trơ trọi, chết khô...
Mỗi khi nhớ quê, nhớ cây khế, tôi lại nhớ mấy câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:
"Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
Khế trong vườn thêm một tý rau thơm
Ừ, thế đó mà một đời xa cách mẹ
Ba mươi năm trở lại nhà, nước mắt xuống mâm cơm!”
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 22 giờ trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 22 giờ trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
