Khi đưa ra quyết định nghỉ việc nhà nước, tôi đã khóc

Thứ tư, 09:13 25/12/2024 | Tâm sự

Khi đưa ra quyết định nghỉ việc, tôi đã khóc, một trong những lần hiếm hoi rơi lệ trong cuộc đời mình.

Bước chân vào giảng đường đại học, tôi mơ ước trở thành một nhà nghiên cứu Toán học hoặc làm giảng viên Toán của một trường đại học. Vì một vài lý do nên tôi không được làm những công việc yêu thích đó.

Tôi chuyển hướng thi tuyển làm giáo viên Toán THPT nhưng lại được phân công về làm ở một trường THCS khi thi đỗ công chức vào ngành giáo dục của một tỉnh giáp Hà Nội.

Ban đầu tôi không muốn nhận công việc này nhưng do gia đình thuyết phục nên cuối cùng tôi vẫn đi dạy.

Trường cách nhà khá xa, phải qua sông, qua đò, tôi là giáo viên hiếm hoi của trường phải ở nội trú, cuộc sống gặp khá nhiều khó khăn. Nhưng với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi luôn hoàn thành tốt công việc.

Có lần tôi còn được tuyên dương là giáo viên duy nhất của nhà trường có nhà ở xa nhưng luôn hoàn thành các công việc được giao, đặc biệt là chưa nghỉ buổi nào trong mấy năm công tác.

Khi đưa ra quyết định nghỉ việc nhà nước, tôi đã khóc - Ảnh 1.

Khi đưa ra quyết định nghỉ việc, tôi đã khóc. Ảnh minh họa: P.X

Giảng dạy được vài năm, tôi tính xin chuyển về trường gần nhà. Giáo viên được công tác gần nhà sẽ thuận lợi hơn. Tuy nhiên, để được xin về trường gần nhà tôi sẽ phải nhờ vả, cầu cạnh người khác tác động giúp.

Tôi suy nghĩ rất nhiều về điều này. Tôi đã rất xấu hổ với lòng mình khi nhờ vả để thi vào công chức, giờ lẽ nào lại nhờ vả thêm lần nữa để xin chuyển trường. Cuối cùng, tôi không nhờ để chuyển trường nữa.

Nhưng vì tôi đã nói với mọi người việc chuyển trường, nên giờ đi không được mà ở lại cũng không xong. Lại thêm, khi đọc cuốn Quốc gia khởi nghiệp có ý “đất nước đang cần nhiều doanh nhân, kỹ sư, công nhân lành nghề hơn nhà thơ, triết gia", tôi bị ám ảnh đến mất ngủ.

"Hay là nghỉ việc?", trong tôi bật lên ý nghĩ này. Tôi đã đi nhiều vòng trong sân trường, tự hỏi hàng trăm lần: "Nghỉ việc với tương lai bất định hay ở lại?". Câu trả lời cuối cùng của tôi là: "Nghỉ việc".

Khi đưa ra quyết định như vậy, tôi đã khóc nhưng không thể làm khác được. Tôi hiếm khi rơi lệ, một lần khi bác ruột mất, một lần khi bố tôi mất, lần khác khi con gái tôi chào đời, và lần này.

Không khóc sao được, khi mà để vào được biên chế phải mất rất nhiều công sức. Hơn nữa, lúc đó công việc cũng không có nhiều để xin hoặc chuyển hướng vì kinh tế tư nhân chưa phát triển như ngày nay.

Hiệu trưởng lúc đó nói: “Ra ngoài vất vả lắm, cơ quan lấy lương của cậu để thuê người tạm thế chỗ, công việc vẫn dành chỗ cho cậu. Nếu trong vòng một năm mà làm ăn không tốt thì cứ về, cơ quan lại tiếp nhận cậu”.

Tôi thực sự xúc động và luôn trân trọng điều này.

Tôi đã trải qua rất nhiều nghề. Tôi từng làm công nhân ở một xưởng cơ khí, mong có được kinh nghiệm rồi tự mở xưởng. Ý định này không thực hiện được. Rồi tôi lại quay về với công việc liên quan đến giáo dục.

Để đất nước có thể phát triển, có thể bước được vào kỷ nguyên vươn mình, theo tôi, không thể không tinh gọn bộ máy hiện nay.

Hơn nữa, giờ đây việc chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ, bởi vậy đây là thời điểm cực kỳ thuận lợi để biến bộ máy nhà nước thành “Tinh - Gọn - Mạnh - Hiệu năng - Hiệu lực - Hiệu quả”.

Tôi hiện tự mở trung tâm bồi dưỡng kiến thức cho học sinh phổ thông, vừa dạy trực tiếp, vừa dạy trực tuyến.

Trước kia, tôi là công chức, công việc sẵn có. Còn nay, dù tôi chưa tạo được việc làm cho nhiều người nhưng ít nhất tôi đã tự tạo được công việc cho mình và một vài người, đặc biệt là thu nhập cao gấp nhiều lần.

Công việc hàng ngày cũng đã và đang đóng góp cho đời như khi tôi là công chức.

Tôi không phải là người giỏi, không năng động so với nhiều người khác nhưng tôi đã dám bỏ công việc ổn định trong nhà nước để tự tạo việc làm, tạo thu nhập trước hết là cho mình. Và giờ tôi đã làm được.

Như thế, tôi cũng đã góp một phần thiết thực vào việc đưa đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình.

Độc giả: Anh Phạm

Ý kiến của bạn
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 13 giờ trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 16 giờ trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng

Tâm sự

GĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.