Khi đưa ra quyết định nghỉ việc nhà nước, tôi đã khóc
Khi đưa ra quyết định nghỉ việc, tôi đã khóc, một trong những lần hiếm hoi rơi lệ trong cuộc đời mình.
Bước chân vào giảng đường đại học, tôi mơ ước trở thành một nhà nghiên cứu Toán học hoặc làm giảng viên Toán của một trường đại học. Vì một vài lý do nên tôi không được làm những công việc yêu thích đó.
Tôi chuyển hướng thi tuyển làm giáo viên Toán THPT nhưng lại được phân công về làm ở một trường THCS khi thi đỗ công chức vào ngành giáo dục của một tỉnh giáp Hà Nội.
Ban đầu tôi không muốn nhận công việc này nhưng do gia đình thuyết phục nên cuối cùng tôi vẫn đi dạy.
Trường cách nhà khá xa, phải qua sông, qua đò, tôi là giáo viên hiếm hoi của trường phải ở nội trú, cuộc sống gặp khá nhiều khó khăn. Nhưng với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi luôn hoàn thành tốt công việc.
Có lần tôi còn được tuyên dương là giáo viên duy nhất của nhà trường có nhà ở xa nhưng luôn hoàn thành các công việc được giao, đặc biệt là chưa nghỉ buổi nào trong mấy năm công tác.

Khi đưa ra quyết định nghỉ việc, tôi đã khóc. Ảnh minh họa: P.X
Giảng dạy được vài năm, tôi tính xin chuyển về trường gần nhà. Giáo viên được công tác gần nhà sẽ thuận lợi hơn. Tuy nhiên, để được xin về trường gần nhà tôi sẽ phải nhờ vả, cầu cạnh người khác tác động giúp.
Tôi suy nghĩ rất nhiều về điều này. Tôi đã rất xấu hổ với lòng mình khi nhờ vả để thi vào công chức, giờ lẽ nào lại nhờ vả thêm lần nữa để xin chuyển trường. Cuối cùng, tôi không nhờ để chuyển trường nữa.
Nhưng vì tôi đã nói với mọi người việc chuyển trường, nên giờ đi không được mà ở lại cũng không xong. Lại thêm, khi đọc cuốn Quốc gia khởi nghiệp có ý “đất nước đang cần nhiều doanh nhân, kỹ sư, công nhân lành nghề hơn nhà thơ, triết gia", tôi bị ám ảnh đến mất ngủ.
"Hay là nghỉ việc?", trong tôi bật lên ý nghĩ này. Tôi đã đi nhiều vòng trong sân trường, tự hỏi hàng trăm lần: "Nghỉ việc với tương lai bất định hay ở lại?". Câu trả lời cuối cùng của tôi là: "Nghỉ việc".
Khi đưa ra quyết định như vậy, tôi đã khóc nhưng không thể làm khác được. Tôi hiếm khi rơi lệ, một lần khi bác ruột mất, một lần khi bố tôi mất, lần khác khi con gái tôi chào đời, và lần này.
Không khóc sao được, khi mà để vào được biên chế phải mất rất nhiều công sức. Hơn nữa, lúc đó công việc cũng không có nhiều để xin hoặc chuyển hướng vì kinh tế tư nhân chưa phát triển như ngày nay.
Hiệu trưởng lúc đó nói: “Ra ngoài vất vả lắm, cơ quan lấy lương của cậu để thuê người tạm thế chỗ, công việc vẫn dành chỗ cho cậu. Nếu trong vòng một năm mà làm ăn không tốt thì cứ về, cơ quan lại tiếp nhận cậu”.
Tôi thực sự xúc động và luôn trân trọng điều này.
Tôi đã trải qua rất nhiều nghề. Tôi từng làm công nhân ở một xưởng cơ khí, mong có được kinh nghiệm rồi tự mở xưởng. Ý định này không thực hiện được. Rồi tôi lại quay về với công việc liên quan đến giáo dục.
Để đất nước có thể phát triển, có thể bước được vào kỷ nguyên vươn mình, theo tôi, không thể không tinh gọn bộ máy hiện nay.
Hơn nữa, giờ đây việc chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ, bởi vậy đây là thời điểm cực kỳ thuận lợi để biến bộ máy nhà nước thành “Tinh - Gọn - Mạnh - Hiệu năng - Hiệu lực - Hiệu quả”.
Tôi hiện tự mở trung tâm bồi dưỡng kiến thức cho học sinh phổ thông, vừa dạy trực tiếp, vừa dạy trực tuyến.
Trước kia, tôi là công chức, công việc sẵn có. Còn nay, dù tôi chưa tạo được việc làm cho nhiều người nhưng ít nhất tôi đã tự tạo được công việc cho mình và một vài người, đặc biệt là thu nhập cao gấp nhiều lần.
Công việc hàng ngày cũng đã và đang đóng góp cho đời như khi tôi là công chức.
Tôi không phải là người giỏi, không năng động so với nhiều người khác nhưng tôi đã dám bỏ công việc ổn định trong nhà nước để tự tạo việc làm, tạo thu nhập trước hết là cho mình. Và giờ tôi đã làm được.
Như thế, tôi cũng đã góp một phần thiết thực vào việc đưa đất nước bước vào kỷ nguyên vươn mình.
Độc giả: Anh Phạm

Xem phim 'Sex Education' tôi đau đầu về việc cấm cản tình yêu của con, mới 25 tuổi, con tôi có lường hết được khó khăn?
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tôi thực sự sốc vì chưa bao giờ nghĩ rằng con gái mình lại đang bí mật hẹn hò với một người đàn ông đã ly hôn và có cô con gái 7 tuổi.

Chị giúp việc bỗng dưng mang thai khiến cả nhà tôi nhốn nháo, bố đứa bé còn đưa cho chị 500 triệu rồi đề nghị một việc gây sốc
Tâm sự - 5 giờ trướcMẹ tôi biết chuyện thì lên huyết áp, phải nhập viện điều trị một tuần.

Xem phim "Sex Education", tôi hoảng sợ biết lý do con trai ưu tú lại gian lận thi cử: Lỗi sai biến con thành kẻ bỏ đi của xã hội
Tâm sự - 12 giờ trướcTôi đã luôn tìm cách gần gũi, tâm sự với con. Nhưng con không cho tôi cơ hội đó nữa.

Chồng tôi ích kỷ hay do tôi đòi hỏi quá nhiều?
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Mọi người cho tôi hỏi là do chồng tôi ích kỷ hay do tôi đòi hỏi quá nhiều ạ?

Vừa biết tin con dâu có bầu, mẹ chồng sốt sắng làm ngay một việc khiến tôi đứng hình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Dù biết tính mẹ chồng thích như vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy bị áp lực trước sự sốt sắng có phần thái quá của mẹ chồng.

Sốc vì bạn thân xui bỏ người yêu rồi công khai hẹn hò anh ta trên Facebook
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có câu nói: "Tin bạn mất bồ". Người thân thiết nhất lại là người cho tôi cú ngã đau nhất.

Mẹ chồng đay nghiến 'gái độc không con', nàng dâu tiết lộ sự thật ê chề
Tâm sự - 1 ngày trướcSuốt ba năm hôn nhân, tôi không ít lần nghe mẹ chồng đay nghiến: “Cây độc không trái, gái độc không con. Không có con thì cô giữ chồng bằng gì?”.

Tôi đau khổ tột cùng khi biết mình bị lừa trở thành 'tiểu tam'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Từ khi biết chuyện, tôi hoang mang, đau khổ tột độ. Trước đây, tôi luôn ghét dì ghẻ vì đã phá vỡ gia đình tôi khiến tôi phải sống xa mẹ từ nhỏ. Vậy mà giờ đây, tôi lại đang thành cái gì đây?

Lần đầu ra mắt, mẹ chồng tương lai mời ăn củ khoai ngứa, tôi suốt đời không quên
Tâm sự - 2 ngày trướcMón khoai ngứa ấy khiến tôi xấu hổ, ái ngại trong ngày về ra mắt nhà bạn trai nhưng nó lại là kỷ niệm, là miền ký ức về mẹ chồng suốt đời tôi không thể quên.

Cô gái bức xúc vì bạn trai mặc định mình phải chi tiền, trả nợ cho anh ta
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi mệt mỏi khi phải xin lại số tiền mình làm ra, mệt mỏi khi phải lo lắng cho người khác tới mức quên cả bản thân.

Nửa đêm xem phim "Sex Education", tôi bật khóc với một câu thoại, nhận ra mình đang dạy con sai, biến con thành kẻ nhu nhược, hèn kém
Tâm sựNếu như tôi không thay đổi quan điểm dạy con, chắc chắn tôi sẽ đẩy con trai vào con đường tệ hại.